Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

LÒNG TIN VÀO THIEN CHÚA

CHÚA LÊN TRỜI
Bài giảng lễ thiếu nhi, giáo xứ Tân Sa Châu
HÃY HƯỚNG Về TRỜI CAO

Câu chuyện minh họa dựa theo câu chuyện dẫn nhập trong cuốn : "Thức Tỉnh" của cha Anthony de Mello.
Có một bác tiều phu nọ, nghèo lắm hàng ngày vào rừng lượm củi. Bác mơ ước được một lần gặp tiên để xin cho mình có cuộc sống khá hơn nhưng không được. Lần nọ, đang chăm chú lượm củi, bác nhìn thấy một vật gì tròn tròn màu trắng. Bác tiến lại gần cầm lên: Ồ! Một quả trứng. Một quả trứng lớn hơn trứng gà. Bác vui mừng, nâng niu mang trứng về nhà, định cho vào nồi luộc. Ngần ngừ hồi lâu, bác quyết định không luộc trứng nữa mà bỏ trứng vào ổ gà đang ấp. Ít ngày sau, cả ổ trứng đã thành một bầy gà và "chú gà" trong chiếc trứng được mang từ rừng về thật ngộ nghĩnh. Phải nhìn thật kỹ bác tiều phu mới biết đây là một chú đại bàng. Chú đại bàng rất dễ thương, ngày ngày chú đi bới đất tìm sâu cùng với bầy gà. Thỉnh thoảng, chú nhướn cổ vẫy đôi cánh nhỏ để nâng mình bay lên một chút, nhưng rồi mải bới đất tìm sâu ăn như gà nên chú không bay được. Một hôm đang kiếm ăn với bầy gà, đại bàng con thấy một đàn chim dang những đôi cánh rộng chao lượn trên bầu trời, bèn la lớn. Ôi đẹp quá! Đẹp quá! Dễ thương quá! Tuyệt vời qua! Ước gì tôi cũng bay lượn được như những chú chim trên làn mây kia? Nghe vậy, bầy gà cười ồ lên rồi bảo: bày đặt gà mà đòi bay; mã mày mà bay cái gì? Lo bới đất đi nghe con! Đại bàng con lại lủi thủi bới đất tìm sâu. Thấy đứa con khác loài bị chọc, gà mẹ liền an ủi: Con ơi! Mình là phận gà con ạ. Phận gà mình chỉ lo bới đất tìm sâu thôi. Đại bàng là chim nên chúng mới bay được như vậy. Được mẹ gà an ủi đại bàng con tiếp tục bới đất tìm sâu một cách vui vẻ. Rồi nó sống tron kiếp gà và chết cũng giống như một con gà.
Các em thân mến
Là Kitô hữu chúng ta đã làm con Thiên Chúa, tuy còn sống dưới trần thế nhưng chúng ta luôn được Chúa mời gọi hãy hướng lên trời cao. Nhiều người Kitô hữu quên điều này nên nghĩ rằng mình chỉ có một cuộc sống với xác đất vật hèn trong một thế giới hạn hẹp nên không dám hướng về trời cao.
Hôm nay Giáo Hội mừng Chúa lên trời. Chúa lên trời mở đường hy vọng thật lớn lao cho chúng ta. Chúng ta cùng nhau tìm hiểu xem: Chúa lên trời là đi về đâu? Chúa lên trời mang lại cho chúng ta điều gì? Muốn được lên trời với Chúa, chúng ta phải sống như thế nào?
Chúa lên trời là đi về đâu?
Quan niệm bình dân vẫn cho rằng, có chín tầng trời mười tầng đất. Vì thế, lên trời là bay lên khỏi mặt đất, nhưng các nhà khoa học cho chúng ta hay trái đất này là một hành tinh xoay quanh mặt trời. Đường kính của trái đât khoảng chừng 12800 km, và như thế nếu chúng ta chui thẳng xuống đất nơi chúng ta đang đứng, xuyên qua 12800 km thì chúng ta sẽ đụng phải nước mỹ. Vì trái đất hình tròn nên khi rời khỏi trái đất thì cũng có thể bay lên nhưng cũng có thể là đi xuống. Vậy thì lên không có nghĩa là bay lên cao.
Chúa Giêsu lên trời không phải là đi xa và bay cao mà là Người biến đổi tình trạng cuộc sống. Chúa Giêsu là Thiên Chúa, Người đến trần gian thực hiện chương trình cứu độ Chúa Cha ủy thác cho Người, sau khi hoàn tất sứ mạng cứu độ con người, Người lại trở với tình trạng ban đầu là về trời. Trời có nghĩa là Thiên Đàng, là chính sự sống của Ba Ngôi Thiên Chúa.
Chúa lên trời mang lại cho chúng ta điều gì?
Chúa Giêsu lên trời là niềm hy vọng cho người Kitô hữu chúng ta. Việc Chúa Giêsu lên trời mách bảo cho chúng ta rằng ngoài trái đất này còn có bầu trời mênh mông. Ngoài cõi nhân sinh hạn hẹp này còn có cõi thần linh bao la. Ngoài cuộc sống trần gian mau qua còn có sự sống vĩnh hằng nơi Thiên quốc.
Chúa Giêsu lên trời là niềm hy vọng cho người Kitô hữu chúng ta. Vì Người lên trời là đi dọn chỗ cho chúng ta. Hy vọng, mai sau chúng ta cũng sẽ được lên trời với Người. Như Người đã hứa: “Thầy đi để dọn chỗ cho anh em, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó với Thầy”.
Chúa Giêsu lên trời là niềm hy vọng cho người Kitô hữu chúng ta. Vì Người là đầu liên kết với nhiệm thể là Hội Thánh và chúng ta là những chi thể. Một khi Chúa Giêsu đã lên trời thì chắc chắn chúng ta sẽ được lên trời. Người là đầu mở đường cho nhân loại. Đầu tiến đến đâu thì chi thể cũng sẽ tiến đến đó.
Muốn được lên trời với Chúa, chúng ta phải sống như thế nào?
Chúa Giêsu chỉ về trời sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ Chúa Cha trao phó cho Người ở trần gian. Nhiệm vụ đó là sống hết mình với tha nhân, khiêm nhường phục vụ quên mình. Nhiệm vụ đó là loan báo cho mọi người biết Thiên Chúa là Cha yêu thương mọi người. Nhiệm vụ đó là làm chứng về tình yêu thương của Chúa Cha đối với nhân loại.
Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã uỷ thác nhiệm vụ đó cho các môn đệ của Người. Ngày nay chúng ta phải tiếp nối sứ mạng của Đức Giêsu, cũng chính là sứ mạng mà các tông đồ thực thi. Sứ mạng đó là khiêm nhường phục vụ và loan báo Tin Mừng yêu thương cho mọi người.
Kính thưa…
Mừng lễ Chúa lên trời hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy sống niềm hy vọng và hãy hướng về trời cao. Mặc dù chân đạp đất nhưng lòng phải hướng về trời. Là con cái Chúa, chúng ta là kiếp đại bàng muốn bay cao, bay xa đại bàng phải luyện tập. Muốn được lên trời với Chúa thì ngay ở dưới thế này chúng ta phải sống thanh thoát. Sống giữa thế gian nhưng không theo thói thế gian. Phải giũ bỏ những gì làm nặng cánh đại bàng không thể bay được. Đó là gian tham. Đó là hận thù ganh ghét.
Vốn tính đại bàng là chim trời nên đã có bản năng bay tự nhiên, nhưng vì sống kiếp gà nên chú đại bàng trong câu chuyện trên đã không thể bay lên được. Không bay được vì nó không ý thức được nó thuộc loài chim. Không bay được vì nó bị bầy gà chê cười mỗi khi nó tập bay. Không bay được vì nó bằng lòng với những lời yên ủi của gà mẹ rằng: nó là kiếp gà thì chỉ sống được như gà vậy thôi.
Cũng vậy, vốn tính người Kitô hữu chúng ta đã được chắp cánh bằng bí tích Rửa Tội nên chúng ta được thuộc về trời cao ngay khi đang sống nơi trần thế này. Tuy nhiên, nếu chúng ta không tập bay, có nghĩa là không hướng về trời cao thì chúng ta cũng khó có thể về trời với Chúa. Nhiều khi chúng ta ngại tuyên xưng niềm tin của mình trước đám đông không đồng đạo với mình. Chúng ta ngại làm dấu trước khi ăn vì sợ bạn bè chê cười, như lũ gà con ồ lên cười khi thây con đại bàng nhướn cổ tập bay. Chúng ta ngại đọc kinh ngại đi dâng thánh lễ vì mải làm tiền, mải ăn nhậu như đại bàng chỉ lo bới đất tìm sâu nên không bay lên được. Chúng ta bằng lòng với căn nhà sang trọng, với những phương tiện đắt tiền, tưởng có nó là có tất cả nên không tin theo Chúa nữa giống như đại bàng con bằng lòng với lời an ủi của gà mẹ.
Dù đã được chắp bằng bí tích Rửa Tội nhưng chúng ta phải không ngừng luyện tập cho cánh dẻo dai, để có khả năng bay cao và bay xa. Phải không ngừng luyện tập bằng đời sống đạo đức. Phải không ngừng luyện tập bằng việc lãnh các bí tích, đặc biệt bí tích hòa giải và bí tích Thánh Thể. Phải không ngừng luyện tập qua việc cầu nguyện qua việc thực thi bác ái với anh chị em xung quanh. Nếu chúng ta thực thi được những điều trên đây, chúng ta sẽ được về trời với Chúa.
Lạy Đức Giêsu, xin hãy nâng lòng con lên khao khát những sự trên trời và xin giúp con chu toàn nhiệm vụ ở trần gian để sau này con được về trời với Chúa. Amen.

 THỨ HAI TUẦN VII PS

Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. 
Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian. (Ga 16,33).

 
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã can đảm lãnh lấy thập giá, để thế gian được sống. Xin cho chúng con dũng cảm hầu đón nhận thập giá của mình và của anh em để theo Chúa.

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Chúa Nhật VII Phục Sinh

Chúa Thăng Thiên


Hướng Về Trời Cao

Có người kia nhặt được trứng đại bàng, đem về cho ấp chung với trứng gà. Đại bàng con nở ra cùng với đàn gà con. Ngày ngày đại bàng con theo gà mẹ bới đất tìm sâu như một chú gà con thực thụ. Đại bàng yêu gia đình gà và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn vẫn khao khát một điều khó tả. Cho đến một ngày, đang chơi đùa trong sân, đại bàng nhìn lên trời và thấy những chú chim sải đôi cánh rộng chao lượn  giữa bầu trời.
Đại bàng con la lớn: Trời ơi! Ước gì tôi có thể bay như những con chim trên bầu trời kia.
Bầy gà cười và nói: Ồ! "Anh không thể bay với những con chim đó được. Anh là một con gà mà gà thì không thể bay cao".
Rồi gà mẹ nói tiếp: Đại bàng thuộc về trời con ạ, còn chúng ta thuộc về đất. Đại bàng bay lượn trên mây, còn chúng ta chỉ biết bới đất tìm sâu thôi con ạ”.
Sau này mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình, bầy gà lại bảo nó điều đó không thể xảy ra. Rồi đại bàng không dám mơ ước nữa mà tiếp tục sống như một con gà. Và cứ như thế, nhiều lần Đại bàng con không hề biết nó thuộc dòng giống đại bàng. Suốt đời nó sống như loài gà, và cũng chết như một gà.
Tương tự như chú đại bàng sống kiếp gà trong câu chuyện trên, nhiều người nghĩ rằng: con người chỉ có phần thể chất; nghĩa là chỉ có xác đất vật hèn sống trong một thế giới hạn hẹp, không bao giờ dám hướng lên trời cao.
Nhưng Phụng vụ hôm nay cho chúng ta niềm hy vọng thật lớn lao, hướng lòng chúng ta về trời cao. Sách Tông đồ Công vụ đã ghi lại rằng: sau khi căn dặn các Tông đồ Chúa Giêsu giơ tay chúc phúc lành cho các ông, rồi từ từ lên cao và biến qua làn mây biếc để về trời. Các Tông đồ mải mê nhìn theo luyến tiếc cho tới khi có các thiên thần bảo các ông: "Hỡi người Galilê, sao còn đứng nhìn lên trời" làm chi?
Hôm nay, Giáo Hội long trọng mừng Chúa lên trời. Đức Giêsu lên trời là niềm hy vọng cho người Kitô hữu chúng ta. Việc Đức Giêsu lên trời mách bảo cho chúng ta rằng ngoài trái đất này còn có bầu trời mênh mông. Ngoài cõi nhân sinh hạn hẹp này còn có cõi thần linh bao la. Ngoài cuộc sống trần gian mau qua còn có sự sống vĩnh hằng nơi Thiên quốc.
Đức Giêsu lên trời là niềm hy vọng cho người Kitô hữu chúng ta. Vì Người lên trời là đi dọn chỗ cho chúng ta. Hy vọng, mai sau chúng ta cũng sẽ được lên trời với Người. Như Người đã hứa: “Thầy đi để dọn chỗ cho anh em, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó với Thầy”.
Đức Giêsu lên trời là niềm hy vọng cho người Kitô hữu chúng ta. Vì Người là đầu liên kết với nhiệm thể là Hội Thánh và chúng ta là những chi thể. Một khi Đức Giêsu đã lên trời thì chắc chắn chúng ta sẽ được lên trời. Đầu tiến đến đâu thì chi thể cũng sẽ tiến đến đó. Người là đầu mở đường cho nhân loại. Người tiến về một thế giới sự sống, sự sống viên mãn, để cho ta thêm niềm tin tưởng rằng: vận mệnh của Người cũng sẽ là vận mệnh của chúng ta. Chúng ta cũng sẽ được cùng Người bước vào sự sống thần linh vĩnh cửu, miễn là biết đi theo con đường của Người.
Tuy nhiên, Đức Giêsu chỉ về trời sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ Chúa Cha trao phó cho Người ở trần gian. Nhiệm vụ đó là sống hết mình với tha nhân, khiêm nhường phục vụ quên mình. Nhiệm vụ đó là loan báo cho mọi người biết Chúa là Cha yêu thương mọi người. Nhiệm vụ đó là làm chứng về tình yêu thương của Cha đối với nhân loại.
Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã uỷ thác nhiệm vụ đó cho các môn đệ của Người. Ngày nay chúng ta phải tiếp nối sứ mạng của Đức Giêsu: sống khiêm nhường phục vụ và loan báo Tin Mừng yêu thương cho mọi người.
Mừng lễ Chúa lên trời hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy sống niềm hy vọng và hãy hướng về trời cao. Mặc dù chân đạp đất nhưng lòng phải hướng về trời. Là con cái Chúa, chúng ta là kiếp đại bàng muốn bay cao, bay xa đại bàng phải luyện tập. Muốn được lên trời với Chúa thì ngay ở dưới thế này chúng ta phải sống thanh thoát. Sống giữa thế gian nhưng không theo thói thế gian. Phải giũ bỏ những gì làm nặng cánh đại bàng không thể bay được. Đó là gian tham. Đó là hận thù ganh ghét.
Vốn tính đại bàng là chim trời nên đã có bản năng bay tự nhiên, nhưng vì sống kiếp gà nên chú đại bàng trong câu chuyện trên đã không thể bay lên được. Không bay được vì nó không ý thức được nó thuộc loài chim. Không bay được vì nó bị bầy gà chê cười mỗi khi nó tập bay. Không bay được vì nó bằng lòng với những lời yên ủi của gà mẹ rằng: nó là kiếp gà thì chỉ sống được như gà vậy thôi.
Cũng vậy, vốn tính người Kitô hữu chúng ta đã được chắp cánh bằng bí tích Rửa Tội nên chúng ta được thuộc về trời cao ngay khi đang sống nơi trần thế này. Tuy nhiên, nếu chúng ta không tập bay, có nghĩa là không hướng về trời cao thì chúng ta cũng khó có thể về trời với Chúa. Dù đã được chắp bằng bí tích Rửa Tội nhưng chúng ta phải không ngừng luyện tập cho cánh dẻo dai, để có khả năng bay cao và bay xa. Phải không ngừng luyện tập bằng đời sống đạo đức. Phải không ngừng luyện tập bằng việc lãnh các bí tích, đặc biệt bí tích hòa giải và bí tích Thánh Thể. Phải không ngừng luyện tập qua việc cầu nguyện qua việc thực thi bác ái với anh chị em xung quanh. Nếu chúng ta thực thi được những điều trên đây, chúng ta sẽ được về trời với Chúa.


Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

MỨC ĐỘ THÂN TÌNH

Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa. (Ga 16,25) .


Lạy Chúa, xin gởi người nào đó đến an ủi con lúc buồn phiền, và xin giúp con nhận ra ai đang buồn phiền để con cũng an ủi họ. Amen.

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

GIÁ TRỊ CỦA ĐAU KHỔ

Anh em sẽ lo buồn, 
nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui. (Ga 16,20).
 Lạy Chúa, xin gởi người nào đó đến an ủi con lúc buồn phiền, và xin giúp con nhận ra ai đang buồn phiền để con cũng an ủi họ. Amen.

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

NỖI BUỒN THÀNH NIỀM VUI

“Anh em sẽ khóc lóc và than van còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.” (Ga 16,20)


Suy niệm: Những lời nói úp úp mở mở của Chúa Giêsu làm các môn đệ khó hiểu: “Ít lâu nữa anh em sẽ không thấy Thầy, rồi ít lâu nữa anh em sẽ lại thấy Thầy.” Thế nhưng đó

không phải là những lời của tuyệt vọng mà là những lời mở ra cánh cửa hy vọng; bởi vì ngay lập tức Chúa đã xác quyết mạnh mẽ: “Anh em sẽ lo buồn nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.” Mà lúc đó làm sao các môn đệ hiểu được; chỉ sau khi Chúa Giêsu phục sinh, các ông nhớ lại những gì Ngài đã nói với các ông và các ông đã hiểu. Niềm tin và niềm hy vọng của các ông được vững vàng nhờ nhớ lại lời Chúa đã nói.
Mời Bạn: Đức cố H.Y. Ph. Xav. Nguyễn Văn Thuận trong cuốn “Đường Hy Vọng” định nghĩa kitô hữu là người luôn hy vọng; ngài nói: “Con hãy trả lời được cho mọi người về niềm hy vọng của con.” Thật vậy, Chúa Kitô Phục sinh là nguồn sức mạnh và cảm hứng giúp chúng ta thêm niềm tin và hy vọng: “Một chút gian truân tạm thời trong hiện tại sẽ mang lại cho chúng ta cả một khối vinh quang vô tận tuyệt vời” (2Cr 4,17).
Chia sẻ: Trong cuộc đời này chỉ có một điều đáng buồn đó là tội lỗi (x. ĐHV 991). Bạn đã biến nỗi buồn trở thành niềm vui bằng cách loại bỏ tội lỗi chưa?
Sống Lời Chúa: Nhắc mình: Tôi luôn vui tươi trước mọi nghịch cảnh vì Chúa Kitô phục sinh là niềm hy vọng của tôi.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, trên thánh giá Chúa nghèo lắm. Nhưng con tin Chúa đã phục sinh. Xin Chúa Giêsu chịu đóng đinh ban cho con một điều, đó là dù trong đau khổ vẫn luôn yêu thương và hy vọng. (Theo ĐHV 956)

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

THẦN KHÍ SỰ THẬT

Khi nào Thần Khí sự thật đến, 
Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn (Ga 16,13).


Lạy Chúa Thánh Thần xin hãy đến đổi mới đời sống chúng con và xin canh tân bộ mặt trái đất này.

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2011

CUỘC THĂM VIẾNG THÁNH THIỆN

Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới (Lc 1,48).



Nghe sứ thần báo tin cho biết người chị họ đã có thai được sáu tháng, Mẹ Maria liền vội vã lên đường đi đến miền núi để thăm bà. Dù phải băng qua những chặng đường miền núi hiểm trở, vất vả, cực nhọc nhưng Mẹ vẫn vui vẻ ra đi theo sự thúc đẩy của tình yêu.

Cuộc thăm viếng của Mẹ Maria gợi lên cho chúng ta niềm vui chía sẻ. Có được niềm vui làm Mẹ Đấng Cứu Thế, mẹ đã không thể dấu kín, không chỉ giữ niềm vui cho riêng mình mà mẹ phải gặp gỡ, phải chia sẻ với tha nhân, cụ thể là bà Ê-li-sa-bét, chị họ của Mẹ. Dù phải vượt qua đồi núi, dù phải vất vả gian nan Mẹ vẫn vui. Mẹ vui niềm vui của Mẹ.  Niềm vui của Mẹ vì có Chúa ở cùng. Niềm vui của Mẹ vì được vinh dự làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Không những Mẹ vui niềm vui của Mẹ mà Mẹ còn vui niềm vui của người chị họ. Vì Mẹ biết rằng bà chị họ sắp sinh con.

Cuộc thăm viếng của Mẹ Maria gợi lên cho chúng ta niềm vui phục vụ. Biết chắc rằng đến với người chị họ chẳng phải để kiếm lợi lộc gì. Vì gia đình ông Dacari và bà Ê-li-sa-bét chẳng phải là gia đình khá giả. Do đó, Mẹ đến là đến để phục vụ. Mẹ sẽ phải đóng vai trò một người hộ sinh, một người làm mọi công việc trong nhà. Chắc chắn mẹ phải thay thế bà chị họ để chu toàn mọi công việc trong gia đình bà. Nhưng Mẹ vẫn vui, vẫn tự nguyện phục vụ; phục vụ không chỉ vài ngày mà là vài tháng.

Mừng lễ Mẹ Maria thăm viếng hôm nay, chúng ta hãy học ở nơi Mẹ sự nhạy bén biết cảm thông chia sẻ niềm vui với anh chị em xung quanh và biết phục vụ lẫn nhau một cách vô vị lợi. Trong thế giới văn minh hôm nay, dường như các cuộc thăm viếng vì tình nghĩa chòm xóm, vì tình nghĩa họ hàng đang mất dần đi. Những cuộc thăm viếng ngày nay được cân nhắc với giá trị vật chất. Vì thế, người ta rất ngại thăm viếng nhau, ngại phục vụ lẫn nhau.

Lạy Ma-ri-a, xin dạy con biết sống bác ái với tha nhân, để nhờ đời sống bác ái, Chúa Giê-su con Mẹ được biết đến nhiều hơn và được yêu mến nhiều hơn.