Thứ Ba, 5 tháng 7, 2011

Chọn các Tông đồ

Để thực hiện chương trình cứu độ, Chúa Giêsu đã kêu gọi một số môn đồ đi theo Ngài. Trong số đó, Ngài đã chọn mười hai người làm Tông đồ và trở thành cột trụ của Giáo hội mà Ngài sẽ thiết lập.
Chúa Giêsu đã lựa chọn các tông đồ từ những môi trường khác nhau, từ những hoàn cảnh sống khác nhau, với những nghề nghiệp khác nhau và trình độ học vấn cũng khác nhau. Đa số các tông đồ là những người dân quê mùa, ít học. Chúa Giêsu huấn luyện các ông và sai đi khắp nơi để rao giảng Tin Mừng. Người ban cho các ông mọi quyền năng, Người ủy thác cho sứ vụ tiếp tục loan truyền Tin Mừng cho mọi người.
Nhìn vào danh sách các Tông-đồ, chúng ta nhận ra họ là những con người tầm thường. Họ chẳng có gì nổi bật so với tiêu chuẩn chọn lựa của thế gian. Họ cũng là những người yếu đuối, những con người tội lỗi. Điều này chứng minh rằng : sức mạnh và quyền năng mà họ có được hoàn toàn bởi Thiên Chúa. Người đã giúp cho những con người tầm thường trở nên phi thường. Người đã giúp cho những con người yếu đuối trở nên mạnh mẽ. Người đã giúp cho những con người nhút nhát trở nên can đảm và mạnh dạn lên đường mở rộng nước Chúa.
Noi gương Chúa Giêsu, Giáo Hội trải qua bao thế hệ vẫn tiếp tục sứ vụ này. Một mặt Giáo Hội không ngừng rao giảng Tin Mừng cho mọi dân tộc, một mặt Giáo Hội không ngừng đào tạo hàng giáo sĩ, ban quyền năng, và sai đi, để họ có thể tiếp tục sứ vụ rao giảng Tin Mừng cho thế hệ tương lai.
Mỗi người chúng ta cũng được mời gọi tiếp tục sứ vụ này. Khi lãnh bí tích Rửa Tội chúng ta được tham dự vào ba chức vụ Tư Tế, Vương Đế và Ngôn Sứ. Mời gọi tham dự chức vụ ngôn sứ cũng có nghĩa là mời gọi mỗi chúng ta: Hãy làm ngôn sứ cho Chúa, hãy rao giảng Tin Mừng cho Chúa. Mời gọi tham dự chức vụ ngôn sứ cũng có nghĩa là mời gọi chúng ta: Hãy làm chứng cho Chúa bằng chính đời sống của mỗi người chúng ta.
Ước gì từng lời chúng ta nói, từng việc chúng ta làm trong cuộc sống hằng ngày đều là những lời chứng Thiên Chúa đang hiện diện.



THAO THỨC MỞ RÔNG NƯỚC TRỜI

Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. (Mt 9, 37-38).
 
Chúa Giêsu đã rao giảng Tin Mừng khắp miền Palestine và chữa lành các vết thương hồn xác cho con người. Mặc dầu vậy Ngài cũng gặp rất nhiều chống đối từ các kinh-sư, luật sĩ, và nhà cầm quyền Rôma.
Đoạn Tin Mừng hôm nay là một trường hợp điển hình. Khi Chúa Giêsu trục xuất quỉ câm khỏi ra khỏi con người thì có hai phản ứng trái ngược nhau trước phép lạ.
Dân chúng thì kinh ngạc, nói rằng: "Ở Israel, chưa hề thấy thế bao giờ!" một người chất phác chân quê mà sao ăn nói được hay và tài giỏi như vậy; họ không bị ảnh hưởng bởi thành kiến và các tính toán lợi nhuận. Họ chỉ biết ca tụng tình thương của Chúa. Vì Người thương dân Người và đã dùng quyền năng mà cứu chữa dân khỏi những đớn đau, tật nguyền.
Nhưng người Pharisieu thì lại bảo: "Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ." Họ buộc tội cho Chúa Giếsu có liên hệ với quỷ vương. Buộc tội như thế để họ khỏi phải tin, để họ khỏi phải giữ những gì Chúa dạy; hơn nữa, họ không muốn toàn dân tin theo Chúa vì họ sẽ mất uy quyền, thế lực, và những lợi nhuận vật chất.
Mặc cho người ta phê bình, mặc cho người ta chỉ trích, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, Ngài rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.
Người dạy dỗ để dân chúng biết đâu là sự thật phải tin, phải giữ và biết đâu là điều sai trái trong thế gian phải tránh.
 Người chữa lành mọi vết thương đau hồn xác, Người cảm thông với những đau khổ của kiếp con người. Người muốn mặc lấy để chia sẻ, Người muốn cất đi những gánh nặng khổ đau mà con người phải gánh chịu.
Người rao giảng Tin Mừng, Người loan báo tình yêu vô biên của Thiên Chúa cho con người, và chỉ đường cho con người biết sống làm sao để đạt được niềm vui đời này và hạnh phúc vĩnh cửu mai sau.
Người chạnh lòng thương khi thấy đám đông lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt." Người thao thức cho Tin Mừng cứu độ được lan rộng khắp nơi: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về."
Người thao thức bởi vì với một dân tộc hàng triệu con người mà chi có một nhóm rất nhỏ tin theo Người. Người thao thức bởi vì một dân tộc được chọn làm dân riêng của Thiên Chúa mà lại không đón nhận Tin Mừng cứu độ, được trao ban từ Thiên Chúa.
Và chắc hẳn hôm nay Người vẫn đang thao thức. Thao thức vì một thế giới hàng tỷ người mà chi có một phần nhỏ là người Kitô hữu. Thao thức vì trong một nhóm nhỏ là Kitô hữu lại phần lớn là những người Công Giáo hữu danh vô thực.
Mỗi người chúng ta cũng hãy có tâm tình thao thức với Chúa. Thao thức để sống đạo tốt hơn đối với chính mình. Thao thức để cùng nhau canh tân đời sống của từng gia đình trong giáo xứ. Thao thức cho mọi người trong giáo xứ biết yêu thương nhau hơn, biết đoàn kết và sống hiệp thông với nhau trong Chúa Kitô. Và nhờ đó, Nước trời sẽ lan rộng khắp nơi.

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Tưng bừng ngày ra quân


TƯNG BỪNG NGÀY RA QUÂN
CỦA CÁC SĨ TỬ TẠI GIÁO XỨ TÂN SA CHÂU

Mới 3 giờ sáng, khuôn viên giáo xứ Tân Sa Châu đã rực rỡ ánh đèn và nhộn nhịp tiếng cười nói của các thí sinh.



Sáng nay Thứ Hai 04 tháng 7 năm 2011, các thí sinh bắt đầu ra quân ngày thứ nhất của kỳ thi đại học năm 2011. Chuẩn bị cho ngày thi được tốt đẹp, các thí sinh đã dậy sớm ngay từ 3 giờ sáng để lo vệ sinh cá nhân, sắp xếp phòng ốc, chuẩn bị giấy tờ cần thiết, rồi điểm tâm tại Hội trường giáo xứ. Rút kinh nghiệm từ những năm trước, thường hay bị kẹt "việc cần làm ngay thật tế nhị" vào giờ cao điểm, năm nay có thêm nhiều nhà tắm và WC nên các thí sinh rất thoải mái về giờ giấc. 


Nhờ sự động viên tinh thần cùng với việc mời gọi tha thiết của cha sở, cha phụ tá và Hội đồng mục vụ giáo xứ, số tình nguyện viên chuyên chở rất tích cực và khá đông đủ. Đúng 5 giờ sáng các "bác tài xe ôm tình nguyện" đã trực sẵn tại sân nhà thờ. Ông Đaminh Phạm Đức Hóa, chủ tịch  HĐMV, ông Giuse Trần Viết Hợp phó chủ tịch HĐMV cùng với quý HĐMV đã sắp xếp cho các bác tài chuyên chở các thí sinh cho phù hợp và theo đúng tuyến. Vì số tình nguyện viên chuyên chở nhiều hơn số thí sinh nên việc sắp xếp cho các thí sinh lên đường được diễn ra thật nhẹ nhàng gọn gàng.








Cha sở Giuse Nguyễn Hữu Triết đã hiện diện rất sớm và chúc lành cho các thí sinh nhân ngày đầu ra quân. Các thí sinh cùng với bác tài lên đường rất vui vẻ.

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN

"Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu chữa con." (Mt 9,22).


Lạy Chúa Giêsu, xin nhìn đến biết bao phận đời đen tối đang sống trong tuyệt vọng của bệnh tật kéo dài, của sự ác hoành hành, của cô đơn và bạo hành. Xin Chúa củng cố đức tin nơi họ bằng những ơn chữa lành phần hồn và phần xác. Xin cho chúng con luôn nhận ra tình thương của Chúa vẫn đang che phủ cuộc đời chúng con, để dù cuộc đời có lắm khổ đau, và dù đường đời có lắm gian truân chúng con vẫn tin rằng Chúa hằng ở bên chúng con.
Lạy Chúa, xin ban lòng tin cho chúng con, để nhờ đó chúng con vượt thắng những nghi nan trên giòng đời. Xin củng cố đức tin còn yếu kém, để chúng con đặt trọn niềm tin vào quyền năng của Chúa. Xin giúp chúng con biết đặt trọn niềm phó thác cậy trông vào Chúa, để chúng con luôn an vui sống trong sự quan phòng của Chúa. Amen


RÔN RÀNG VỚI MÙA THI


GIÁO XỨ TÂN SA CHÂU RÔN RÀNG VỚI MÙA THI

Gần một trăm năm mươi "sĩ tử" từ khắp mọi miền đất nước được tiếp đón nồng hậu tại giáo xứ Tân Sa Châu.


Tính đến chiều Chúa Nhật ngày 03 tháng 7 năm 2011, có khoảng gần một trăm năm mươi "sĩ tử" từ khắp mọi miền đất nước được tiếp đón nồng hậu tại giáo xứ Tân Sa Châu.

Các thí sinh từ các tỉnh thành: Nam Định, Thanh Hóa, Nghệ An, Khánh Hòa, Gia Lai, Bình Thuận, Đắc Lắc, Đắc Nông, Đà Lạt, Lâm Đồng, Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng Tàu, Phước Long, Bình Dương, Tây Ninh, Long An, Bến Tre, Đồng Tháp và huyện Cần giờ TPHCM. Đa số là các thí sinh trẻ trung với những gương mặt tươi vui yêu đời.

Cha Giuse Nguyễn Hữu Triết, cha phụ tá Đaminh Nguyễn Văn Trọng cùng với Hội đồng mục vụ (HĐMV) và toàn thể các hội đoàn luôn trong tư thế sẵn sàng đón tiếp. Ông Đaminh Phạm Đức Hóa, chủ tịch  HĐMV, ông Giuse Trần Viết Hợp phó chủ tịch HĐMV đã lên chương trình thật cụ thể cho từng hội đoàn lo ghi danh, hướng dẫn, nấu ăn, trật tự… trong cả ba đợt thi. Vì thế, các thí sinh tới đông nhưng công việc rất nhịp nhàng.
Để chuẩn bị ngày ra quân đầu tiên của các thí sinh, trong các thánh lễ chính cha chủ tế kêu mời bà con trong giáo xứ đúng 5 giờ mang xe và nón an toàn để chở các thí sinh đi thi cho kịp giờ.




Và để tạo bầu khí vui tươi và tình liên đới, đúng 8 giờ tối Chúa Nhật từ cha sở, cha phó, đại diện HĐMV cùng với các bạn giáo lý viên đã mời tất cả các sỉ tử sinh hoạt vòng tròn. Nhân dịp này, cha sở căn dặn các sĩ tử nhớ giữ gìn sức khỏe, bằng cách đi ngủ sớm, nhớ mang theo các giấy tờ tùy thân khi đi thi. Điều quan trọng nhất mà cha sở nhấn mạnh là hãy tự làm bài một cách trung thực không nên bám vào các phao của mình hay của người khác, có như thế bằng cấp mới có giá trị. Cha cũng sở giới thiệu bác sĩ Lý, trưởng khoa nội bệnh viện Trưng Vương, một tình nguyện viên đồng hành với các sĩ tử.

Sau buổi giao lưu các thí sinh gặp nhau cởi mở thân tình rồi chia tay về các phòng học bài để chuẩn bị cho ngày ra quân.

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

KHIÊM NHƯỜNG VÀ TỰ KIÊU

SỰ LỢI HẠI CỦA KHIÊM NHƯỜNG VÀ TỰ KIÊU

1. Cách phán đoán của Đức Giêsu khác với cách của ta Là người Kitô hữu, không mấy ai không lấy làm lạ về cách phán đoán của Đức Giêsu khi đọc bài Tin Mừng (Lc 18,9-14) về dụ ngôn hai người lên đền thờ cầu nguyện: một người là Pharisêu, một người là thu thuế. Người Pharisêu tự hào khoe với Chúa về những điều tốt lành mình làm được, còn người thu thuế thì xấu hổ thú nhận tình trạng tội lỗi của mình. Qua lời cầu nguyện của hai người trong bài Tin Mừng, ta biết tất cả những điều tốt lành mà người Pharisêu khoe với Chúa rằng mình đã làm đều là sự thật , và tình trạng tội lỗi mà người thu thuế thú nhận trước mặt Chúa cũng đều là sự thật. Nếu để ta xét đoán, ta sẽ dễ cho rằng người Pharisêu kia mới là người công chính, còn người thu thuế đích thực là tội lỗi. Nhưng câu kết luận của Đức Giêsu làm chúng ta phải ngạc nhiên: « Tôi nói cho các ông biết: người này (tức người thu thuế) , khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia (tức người Pharisêu) thì không » . Ta thấy phán đoán của Đức Giêsu về sự công chính khác hẳn cách phán đoán của chúng ta. Đương nhiên, chúng ta phải lấy cách phán đoán của Ngài làm mẫu mực cho cách phán đoán của ta, và phải chỉnh lại cách suy nghĩ của ta theo cách của Ngài.

2. Tự đề cao mình khiến mình bớt giá trị trước mặt Thiên Chúa Như vậy, điều khiến cho một người nên công chính không phải là những việc tốt lành mà họ làm được cho bằng động lực đã thúc đẩy họ làm những việc ấy. Nếu họ làm những điều tốt để được mọi người khen thưởng, khâm phục, chứ không phải vì yêu Chúa hay thương tha nhân mà làm, thì những điều tốt ấy chỉ có giá trị trước mặt người đời chứ không chắc có giá trị trước mặt Thiên Chúa . Đức Giêsu đã nói về những hành động ấy như sau: « Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen . Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi » (Mt 6,12). Làm điều tốt đẹp để được khen đó là làm vì một động lực vị kỷ, tự kiêu. Đương nhiên, chẳng mấy ai trên đời thoát được tính vị kỷ, muốn tự đề cao mình: người ta chỉ hơn nhau ở chỗ vị kỷ ít hay nhiều mà thôi. Muốn nên thánh, ta phải tập luyện hằng ngày để tính vị kỷ hay tính thích được đề cao của ta càng ngày càng giảm đi. Sự thánh thiện và tính vị kỷ hay « độ phình lớn của cái tôi » tỷ lệ nghịch với nhau . Lời của Gioan Tẩy giả có thể coi là một định luật: « Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi » (Ga 3,30). Cái tôi của ta càng nhỏ đi thì đời sống thần linh hay sự sống của Đức Kitô càng lớn lên trong ta , và giá trị của ta trước mặt Thiên Chúa càng lớn. Ngược lại, cái tôi của ta càng phình lớn, thì sự sống của Đức Kitô ở trong ta hay giá trị của ta trước mặt Thiên Chúa càng nhỏ đi. « Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên » (Mt 23,12; Lc 14,11; 18,14). Người nào hay tìm cách để được mọi người đề cao, khen thưởng thì cũng thường tự coi mình là hơn người và thích chê bai người khác: hạ người khác xuống để mình được nổi bật lên. Những người này dù có làm được biết bao điều tốt lành, thực tập biết bao nhân đức để được người khác nể phục, dù có lên được những bậc thang cao trong Giáo Hội hay xã hội thì vẫn là con số 0 trước mặt Thiên Chúa. Họ không được Thiên Chúa coi là người công chính.

3. Tự hạ, tự coi thường mình
lại làm mình tăng giá trị lên trước mặt Thiên Chúa
Qua bài Tin Mừng ta thấy tội lỗi hay những hành động xấu không làm người ta mất sự công chính cho bằng tính tự mãn hay kiêu ngạo . Người thu thuế đã thật sự phạm nhiều tội lỗi, nên đã làm mất đi sự công chính của mình. Nhưng hành động khiêm nhường, biết nhìn nhận sự bất chính và tội lỗi của mình đã lập tức biến anh ta nên người công chính trước Thiên Chúa, bất chấp quá khứ tội lỗi của mình. Tương tự như vậy, tên trộm bị đóng đinh bên phải Chúa, tôi nghĩ chưa chắc anh ta đã phạm ít tội hơn tên trộm bên trái, nhưng chỉ vì anh ta nói được câu: « Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái! » mà đã được Đức Giêsu hứa « Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng » (Lc 23,4143). Ôi kỳ diệu thay sự khiêm nhường tự hạ , biết nhìn nhận thực trạng hèn kém của mình! Nó có khả năng biến tội lỗi thành thánh thiện, bất chính thành công chính! Ngược lại, cũng thật quái lạ, tính kiêu ngạo, tự mãn, tự đề cao, có thể biến những điều tốt thành xấu, công chính thành bất chính!

4. Bài học về khiêm nhường tự hạ Nếu thế thì tại sao ta lại không rút ra một bài học cho mình? cho lý tưởng nên thánh của mình? Khiêm nhường, tự hạ, quên mình luôn luôn được coi là nền tảng của sự thánh thiện, của nhân đức . Tất cả những tài năng, nhân đức dường như không có giá trị tự nó trước mặt Thiên Chúa. Chúng chỉ trở nên có giá trị khi đi chung với sự khiêm nhường, tự hạ . Cũng như những số 0 (không, zéro) dù nhiều tới đâu cũng chẳng làm cho con số do chúng tạo thành có giá trị gì. Nhưng nếu chúng được dẫn đầu bởi số 1, thì lập tức mỗi số 0 sau đó đều trở nên có giá trị: càng nhiều số 0 đi sau số 1, thì giá trị con số do chúng tạo thành càng tăng lên. Mỗi số 0 sau số 1 đều làm cho con số đã có tăng giá trị lên gấp 10 lần. Đức Gioan-Phaolô I (1912-1978) nói: « Trên thiên đàng không thiếu bọn thu thuế và đĩ điếm nhưng không có kẻ kiêu ngạo. Dưới hỏa ngục có cả hồng y giám mục nhưng không có người khiêm nhường ». Nếu đúng như vậy thì bí quyết để đạt được hạnh phúc vĩnh cửu là khiêm nhường, tự hạ, và ai khiêm nhường tự hạ thì dường như không thể xuống hỏa ngục được! Còn muốn xuống hỏa ngục thì chỉ cần kiêu ngạo là đủ, và kẻ kiêu ngạo thì dường như không thể vào thiên đàng được! Trong cuộc đời, ta thấy có nhiều người sống trong sạch như các thiên thần, hoặc làm được rất nhiều việc lành như những vị thánh, nhưng họ lại kiêu ngạo, tự hào không kém gì ma quỉ về sự tốt lành của họ. Chính vì thế, họ không phải là đối tượng của Nước Trời. Thật là uổng, tất cả những nhân đức họ tập được, những việc lành họ làm được, chỉ vì kiêu ngạo mà biến thành « công dã tràng »! Như vậy, ai tự đưa mình lên thì coi chừng kẻo bị hạ xuống tới tận hỏa ngục! Còn ai tự hạ mình xuống thì rất có thể sẽ được đưa lên tới tận thiên đàng! Đức Giêsu đã chẳng nói: « Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu » sao? (Mc 10,31; xem Mt 20,16; Lc 13,30). Vậy thì dại gì mà kiêu căng, khoe khoang, tự mãn! dại gì mà lên mặt chê bai kẻ khác! Chính khi ta chê bai kẻ khác với mục đích để mình nổi bật lên, thì hành động của ta lại trở thành đáng chê hơn kẻ bị ta chê!
Về sự khiêm nhường và kiêu ngạo, Karl Marx nói: « Khiêm nhường bao nhiêu đều không đủ, Chỉ chút kiêu ngạo cũng quá nhiều! » Vì thế, hãy khiêm nhường được chừng nào hay chừng nấy, và đừng kiêu căng hay tự mãn chút nào cả!

Bài học từ tờ 100 đồng

Bài học từ tờ 100 đồng



Trong giáo đường, một hôn lễ đang được tổ chức.

Cha cố xuất hiện với tờ 100 đồng còn mới trên tay và nói: “ có ai muốn được tờ tiền này không?” không có tiếng trả lời…

Cha cố nói: “Đừng xấu hổ, ai thích thì hãy giơ tay lên.” 1/3 số người có mặt ở đó giơ tay. Cha cố vo tròn tờ tiền lại rồi hỏi: “Bây giờ có còn ai thích sở hữu nó nữa không?”

Vẫn còn người giơ tay, nhưng đã ít đi một nửa.

Cha cố vứt tờ tiền xuống đất, giẫm chân lên rồi nhặt lại. Tờ tiền vừa bẩn vừa nhàu nhĩ. Ông lại cất tiếng hỏi: “còn ai thích nữa không?”

Chỉ còn một người giơ tay…Cha cố mời anh lên phía trên, trao cho anh tờ tiền và nói anh la người duy nhất giơ tay cả ba lần.

Tất cả mọi người trong giáo đường đều cười to nhưng cha cố ra hiệu yên lặng. Ông nói với chú rể: “Hôm nay con cưới một cô giá con yêu nhất đời. Nhưng giống như tờ tiền này, năm tháng trôi qua cộng thêm vất vả, cô ấy sẽ không còn xinh đẹp như bây giờ. Trên thực tế, tiền vẫn là tiền, giá trị của nó chẳng hề thay đổi. Hy vọng con giống như chàng trai này, luôn hiểu giá trị và ý nghĩa đích thực, đừng vì vẻ bề ngoài mà đánh mất mọi thứ.”

Hình thức bên ngoài của mỗi người sẽ biến đổi theo thời gian, con người có thể già hơn và xấu đi, nhưng tâm hồn đẹp thì sẽ vĩnh viễn không thể thay đổi. Vì vậy, bạn hãy tin vào chính mình, đừng bao giờ mặc cảm rằng mình không đẹp hay không bằng người khác về mọi thứ mà mù quáng theo đuổi, đi tìm những thứ qua xa vời với thực tế, mà từ đó đánh mất điều vốn có của chính bản thân. Vì mỗi một con người sinh ra đều có những đặc điểm và khả năng riêng, không có ai là không hữu dụng, điều quan trọng là bạn có thấy và biết phát huy khả năng đó hay không?