Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Tương quan giữa Gioan Tẩy giả và Chúa Giêsu

Đó chính là ông Gioan Tẩy Giả; ông đã từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ (Mt 14,2).


Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa đã ban cho mỗi chúng con những khả năng khác nhau để ca tụng Chúa và để chúng con làm giàu lẫn nhau. Nhưng rất nhiều lần chúng con đã sử dụng không đúng ý Chúa. Xin tha thứ vì những lần chúng con dùng tài năng của mình để làm tổn thương người khác. Chúng con gây đau khổ cho tha nhân. Chúng con đã hại người, hại đời vì đời sống thiếu đạo đức, thiếu bác ái của chúng con. Xin Chúa giúp chúng con sửa đổi. Xin canh tân cuộc đời chúng con cho xứng với tình yêu tha thứ của Chúa. Xin giúp chúng con biết dùng khả năng, thời giờ Chúa ban để gieo yêu thương, hạnh phúc cho anh em mình. Xin Chúa giúp chúng con biết dùng khả năng Chúa ban để thi thố tình thương cho anh chị em chúng con.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết sống có ích cho tha nhân và đừng bao giờ làm khổ anh em. Xin cho chúng con biết sử dụng hồng ân Chúa ban để ca tụng vinh danh Chúa luôn. Amen

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

CON VẪN TIN

Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, 
Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian (Ga 11,27).


Hôm nay Giáo hội kính nhớ thánh Martha, mẫu gương của sự phục vụ. Xin Chúa cho con cũng biết làm chứng cho tình yêu Chúa bằng việc xả thân phục vụ anh em. Vì hy sinh phục vụ là một trong những nét đẹp của người môn đệ Chúa. Và chính Chúa cũng đã nêu gương cho chúng con trước. Chúa đến không phải để được phục vụ nhưng là để phục vụ.
Lạy Chúa, xưa Chúa đã làm cho Lazarô sống lại. Xin Chúa ngày hôm nay cũng hãy phục hồi sự sống trong con. Sức sống của một người con Chúa mà nhiều lần con đã đánh mất vì thiếu niềm tin, thiếu tình yêu. Xác con còn sống nhưng hồn con thiếu bóng Chúa thì kể như con đã chết. Ước gì tình yêu Chúa luôn phủ lấp những khiếm khuyết trong con hầu giúp con hồi sinh và đổi mới.

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

THÁI ĐỘ BAO DUNG

Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy (Mt 13,49).


Lạy Chúa, cuộc đời thường khiếm khuyết, nhưng chúng con lại mong muốn tròn đầy. Chúng con thường dễ dãi với mình nhưng lại khắt khe với tha nhân. Xin giúp chúng con biết khoan dung và kiên nhẫn như Chúa đã từng chậm bất bình và rất mực khoan dung với chúng con. Xin ban cho chúng con một tấm lòng nhân ái để chúng con dám làm chứng cho tình yêu của Chúa giữa thế giới đầy hận thù hôm nay. Amen 

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Kho tàng quý giá

Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy (Mt 13,46).


Kitô giáo do đó thiết yếu chính là Chúa Giêsu Kitô. Làm Kitô hữu có nghĩa là chọn Chúa làm gia nghiệp và sẵn sàng đánh đổi tất cả để sống cho Ngài và vì Ngài. Làm Kitô hữu có nghĩa là đặt Ngài vào trọng tâm cuộc sống; để dù khi ăn, dù khi uống, dù làm bất cứ việc gì, luôn luôn tôn vinh Ngài. Làm Kitô hữu là sống cho Ngài và sống bằng chính sức sống của Ngài, để có thể thốt lên như Thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi”. Một cuộc sống như thế chắc chắn đòi hỏi nhiều hy sinh, phấn đấu, mất mát.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

Thánh Gioakim và thánh Anna

Cứ xem quả thì biết cây



Hôm nay Giáo Hội kinh nhớ thánh Gioakim và thánh Anna, song thân của Đức Maria. Thánh Gioakim và thánh Anna là đôi bạn diễm phúc, các ngài sống một cuộc đời rất thanh sạch và đạo đức. Thiên hịa muôn đời được hiểu biết về các ngài là nhờ chính hoa quả lòng đạo đức của các ngài. Như Chúa đã nói cứ xem quả thì biết cây. Cứ xem hoa quả là Đức Trinh Nữ Maria thì biết được đời sống của các ngài thánh thiện là dường nào. Chính nhờ sự thánh thiện của các ngài kết hợp ơn ban của Thiên Chúa mà cả nhân loại được đón nhận Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu độ trần gian. Giáo Hội liên lỷ chạy đến cầu khẩn với thánh Gioakim và thánh Anna. Chúng ta xin Chúa ban cho các bậc cha mẹ, ông bà được hưởng phúc lộc của hai thánh hầu gia đình được an vui đầm ấm.


Thánh Gioakim và Thánh Anna là song thân của Đức trinh nữ Maria, các Ngài đã dùng đời sống mình để tôn thờ Thiên Chúa và làm việc bác ái. Tuy vậy các ngài cũng rất đau buồn vì suốt nhiều năm dài, các ngài vẫn không được phúc sinh con. Thánh Anna đã nhiều năm cầu xin Thiên Chúa ban cho có một người con, và Thánh nữ đoan hứa sẽ tận hiến người con ấy cho Thiên Chúa.

Đến khi Thánh Anna đã lớn tuổi, Thiên Chúa mới nhận lời cầu xin của ngài và Thiên Chúa đã ban cho ngài một người con vượt xa hơn rất nhiều so với điều thánh nữ mong ước. Người con ấy chính là Đức Trinh nữ Maria, người con thánh thiện hơn hết tất cả các người nữ này, sẽ trở thành Mẹ của Thiên Chúa. Thánh Anna đã yêu thương chăm sóc Đức Maria độ vài năm, sau đó ngài dâng Đức Maria vào Đền thánh Giêrusalem để phục vụ Thiên Chúa, như trước đây ngài đã đoan hứa với Thiên Chúa.


Mẹ Maria là hoa trái quí hóa, tuyệt vời của ông bà thánh Gio-a-kim và Anna…Dù rằng Tin Mừng không ghi lại điều gì về cha mẹ của Đức Trinh Nữ Maria, nhưng thánh truyền đã đề cập đến vai trò của hai ông bà Gio-a-kim và Anna. Ta đi ngược dòng lịch sử cứu độ để hiểu hơn vai trò của thánh Gio-a-kim và thánh Anna. Thánh Gio-a-kim và thánh Anna có thể là cầu nối giữa Cựu Ước và Tân ước, giữa Israen cũ và Israen mới. Hai vị thánh này đã được Thiên Chúa tuyển chọn, chúc phúc và ban nhiều ân huệ quí giá, qua đó, các Ngài sinh ra Đức Trinh Nữ Maria là Mẹ Đức Giêsu…

Thánh Gio-a-kim tượng trưng cho người gia trưởng mẫu mực đạo đức, thánh thiện và luôn sẵn sàng bảo vệ, nâng đỡ bà thánh Anna, còn bà thánh Anna được tôn sùng như mẫu gương của các bà mẹ, đồng thời Hội Thánh tặng cho bà danh hiệu Mẹ của Đức Trinh Nữ Maria. Sách thánh Giacôbê có ghi: “ Hai ông bà đã già mà không có con, đây là một thử thách lớn lao của hai ông bà, nhưng cuối cùng thiên thần Chúa đã hiện ra loan báo cho hai ông bà một tin vui mừng: bà sẽ thụ thai và sinh ra Đức Trinh Nữ Maria và hai ông bà đã dâng Đức Mẹ trong đền thờ cho Thiên Chúa “.


Hội Thánh đã chọn ngày 26/7 hằng năm kính nhớ hai thánh Gio-a-kim và Anna. Lòng sùng kính hai vị thánh này đã có từ cổ xưa và ngày nay đã lan tràn khắp thế giới.

“Lạy thánh Gioakim và thánh Anna, đôi bạn hạnh phúc, tất cả mọi tạo vật đều mang ơn các Ngài, vì nhờ các Ngài mà tạo vật đã dâng lên cho Đấng Hóa Công một lễ vật cao trọng, đó chính là Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa.
Xin cho mỗi người chúng con luôn noi gương bắt chước hai thánh Gioakim và thánh Anna luôn hết lòng tôn vinh tình yêu tuyệt vời của Thiên Chúa. Amen."


nguồn:cuocdoidanghien.com

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Thánh Giacôbê

Thánh Giacôbê Tông Ðồ

Thánh Giacôbê là anh của Thánh Gioan Thánh Sử. Cả hai được Ðức Giêsu mời gọi khi họ đang trên thuyền đánh cá, làm việc với người cha ở biển Galilê. Trước đó, Ðức Giêsu đã gọi một đôi anh em khác cũng từ một hoàn cảnh tương tự, đó là Phêrô và Anrê. "Ði xa hơn một chút, Người thấy ông Giacôbê, con ông Zêbêđê, và người em là ông Gioan. Hai ông đang vá lưới ở trong thuyền. Người liền gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình là ông Zêbêđê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người" (Máccô 1:19-20).

Thánh Giacôbê là một trong ba người được ưu tiên chứng kiến Chúa Hiển Dung, được thấy con gái ông Giairút sống lại và có mặt trong giờ thống khổ của Ðức Giêsu trong vườn Giệtsimani.

Có hai biến cố trong Phúc Âm diễn tả tính khí của thánh nhân và người em. Thánh Mátthêu kể rằng mẹ của hai ông đến với Ðức Giêsu để xin cho hai ôngï được chỗ ngồi vinh dự trong vương quốc (một bên phải, một bên trái Ðức Giêsu). "Ðức Giê-su bảo: 'Các người không biết các người xin gì. Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?' Họ đáp: 'Thưa được'" (Mt 20:22). Sau đó Ðức Giêsu bảo, quả thật họ sẽ uống chén và chia sẻ sự thanh tẩy của Người trong sự đau khổ và cái chết, nhưng việc ngồi bên phải hay bên trái thì không phải là quyền của Ðức Giêsu -- chỗ đó "được dành cho những người đã được Cha Thầy chuẩn bị" (Mt 20:23b).
Các tông đồ khác phẫn nộ khi thấy tham vọng của Giacôbê và Gioan. Sau đó Ðức Giêsu dạy họ bài học về sự khiêm tốn phục vụ: Mục đích của quyền bính là để phục vụ. Họ không được áp đặt ý muốn của mình trên người khác, hay sai bảo người khác. Ðây là vị thế của chính Ðức Giêsu. Ngài là tôi tớ của tất cả; sự phục vụ được giao phó cho Ngài là tuyệt đối hy sinh tính mạng mình.
Trong một trường hợp khác, Giacôbê và Gioan chứng minh rằng biệt hiệu mà Ðức Giêsu đặt cho họ -- "con của sấm sét"- thì rất thích hợp với họ. Người Samaritanô không đón tiếp Ðức Giêsu vì Người đang trên đường đến Giêrusalem. "Thấy thế, hai môn đệ là ông Giacôbê và ông Gioan nói rằng: 'Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không?' Nhưng Ðức Giê-su quay lại quở mắng các ông..." (Luca 9:54-55).
Hiển nhiên Thánh Giacôbê là vị tông đồ đầu tiên chịu tử đạo. "Vào thời kỳ ấy, vua Hêrôđê ra tay ngược đãi một số người trong Hội Thánh. Vua cho chém đầu ông Giacôbê, anh ông Gioan, và khi thấy việc đó làm vừa lòng người Do-thái, nhà vua lại cho bắt cả ông Phê-rô nữa" (CVTÐ 12:1-3a).
Chúng ta đừng nhầm lẫn Thánh Giacôbê với tác giả của Thư Thánh Giacôbê, hoặc vị lãnh đạo của cộng đồng Giêrusalem.

Lời Bàn

Phương cách mà Phúc Âm đề cập đến các tông đồ là một nhắc nhở tốt đẹp về ý nghĩa của sự thánh thiện. Trong Phúc Âm, chúng ta không thấy đề cập nhiều đến các đức tính của các ngài như những sở hữu cố định mà nhờ đó họ được phần thưởng thiên đàng. Thay vào đó, Phúc Âm nhấn mạnh đến Nước Trời, đến quyền năng rao giảng Tin Mừng mà Thiên Chúa đã ban cho họ. Còn về phần đời sống cá nhân của các ngài, chúng ta thấy Ðức Giêsu đã thanh luyện họ khỏi những hẹp hòi, nhỏ nhen, bất nhất.

Lời Trích

"... Chúa Kitô, trong Người mà sự mặc khải trọn vẹn của Thiên Chúa tối cao được hoàn tất (x. 2 Cor. 1:20; 2:16; 4:6), truyền dạy các tông đồ rao giảng Phúc Âm cho muôn dân, đó là nguồn mạch của mọi chân lý cứu độ và lời luân lý, và vì thế thông ban cho họ ơn sủng của Thiên Chúa... Mệnh lệnh này được trung tín thực hiện bởi các tông đồ, là những người, qua lời giảng, qua gương mẫu, và qua các quy định, đã truyền lại những gì họ nhận được từ miệng Ðức Kitô, bởi sống với Người, và bởi những gì Người làm hoặc những gì các tông đồ học hỏi được qua sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần" (Hiến Chế về Mặc Khải của Thiên Chúa, 7).

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

Kho tàng đích thực


Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp (Mt 13,45).

VIÊN NGỌC NƯỚC TRỜI
Chúa Nhật tuần trước, Chúa Giêsu dùng ba dụ ngôn để dạy các tông đồ. Ba dụ ngôn đó là : dụ ngôn cỏ lùng, dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn nắm men. Trong đoạn Tin Mừng của Chúa Nhật 16 hôm nay chúng ta tiếp tục được nghe đọc thêm ba dụ ngôn nữa.
Chúa Giêsu ví Nước Trời như là chuyện kho báu chôn trong ruộng, Nước Trời như là chuyện một thương gia đi tìm ngọc quý, và Nước Trời giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển.
Tuy là ba dụ ngôn với ba hình ảnh khác nhau nhưng tập trung vào một ý tưởng. Ý tưởng đó là Nước Trời thật quý giá. Bởi vì, Nước Trời thật quý giá cho nên khi đã được Chúa tỏ bày cho biết mầu nhiệm Nước Trời thì ta phải cố đạt cho kỳ được mới thôi.
Phản ứng của người nông dân thật khôn ngoan, biết có kho báu trong thửa ruộng mình làm thuê thì lập tức mua cho bằng được. Chấp nhận bán tất cả gia tài để chỉ mua cho được thửa ruộng có kho báu. Đối với người ngoài cuộc thì xem ra người nông dân này có vẻ ngớ ngẩn nhưng đối với người nông dân này thì đây là một cơ hội ngàn năm một thưở, không chớp lấy cơ hội sẽ mất ngay.
Người lái buôn tình cờ gặp được viên ngọc quý, biết nó có giá trị lớn lao mà nhiều của quý khác không thể đánh đổi được; ông phải tìm cách mua cho bằng được. nếu không mua nhanh là sẽ mất, hoặc là người bán sẽ phát hiện ra ngọc quý mà giữ lại không bán, hoặc là thương khác bắt gặp họ sẽ mua mất.
Khi đưa ra các dụ ngôn để nói về Nước Trời trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn dạy cho các tông đồ rằng: một khi đã hiểu biết Nước Trời rồi thì phải gắng công, gắng sức để truy tìm, để chiếm cho bằng được. Nước Trời phải mục đích tối hậu của đời người. Đã là mục đích tối hậu thì tất cả những chuyện khác phải được đặt vào hàng thứ yếu.
Bài học Chúa Giêsu dạy cho các tông đồ xưa cũng chính là bài học cho mỗi người chúng ta hôm nay. Tất cả những gì chúng ta đang có như ruộng nương, nhà cửa, tiền bạc, vợ chồng, con cái… dù là thân thiết với chúng ta, dù là gắn bó với chúng ta; đôi khi chúng ta tưởng như không có nó không thể sống được, không thể tồn tại được, nhưng rồi chúng sẽ qua đi. Và như thế chúng phải là thứ yếu, chúng phải được đặt ở dưới hạnh phúc Nước Trời.
Thế nhưng thử hỏi, trong thực tế chúng ta đã dành cho việc tìm kiếm Nước Trời được bao nhiêu? Nước Trời có phải là mục đích tối hậu đối với chúng ta khi mà chúng ta chỉ dành ra những thời giờ thừa thãi để đọc kinh cầu nguyện? Nước Trời có phải là mục đích tối hậu đối với chúng ta khi mà chúng ta chỉ dành ra những lúc rảnh rỗi để tới nhà thờ, để đi lễ Chúa Nhật? Nước Trời có phải là mục đích tối hậu đối với chúng ta khi mà chúng ta chỉ tới nhà thờ để tìm chỗ sả hơi sau những giờ làm việc vội vàng, sau những cuộc ăn nhậu xả láng? Mỗi tuần 168 giờ đồng hồ chúng ta lo làm việc, lo ăn chơi nghỉ ngơi chỉ có chưa đầy một giờ dự lễ Chúa Nhật để giữ luật mà rất nhiều người còn bớt đầu bớt đuôi; căn me cho tới khi chủ tế ra bàn thờ rồi mới dô và chủ tế chưa chúc lành thì đã tìm cách "dooc lẹ".
Lời Chúa hôm nay xác định lại cho chúng ta giá trị Nước Trời. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở cho chúng ta ý thức sâu sắc hơn trong việc tìm kiếm Nước Trời. Nước Trời là mục đích tối hậu thì chúng ta phải cố gắng tìm kiếm cho bằng được. Nước Trời là mục đích tối hậu thì chúng ta phải dấn thân triệt để, chứ không thể thực hiện mục đích ấy như một việc ngoài giờ, như một việc phụ thuộc hay như một việc có tính cách tiêu khiển. Nước Trời là mục đích tối hậu thì chúng ta phải dám hy sinh tất cả chiếm cho bằng được.
Lạy Chúa, xin ban cho con ơn khôn ngoan để con biết chọn Chúa là nguồn mạch hạnh phúc. Amen.