Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012


TỈNH THÚC VÀ SĂN SÀNG

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Lc 12,35- 40

 (35) “Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. (36) Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay. (37) Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ. Thầy bảo thật anh em: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ. (38) Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ. (39) Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã không để nó khoét vách nhà mình đâu. (40) Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến”.
Đó là lời Chúa.

Kính Thưa Tang Quyến, Kính Thưa cộng đoàn,
Sự ra đi của Bà Anna là một nỗi đau thương, mất mát lớn cho gia đình. Là con, là cháu, là thân nhân, ân nhân bạn bè lối xóm chúng ta buồn phiền, chúng ta khóc thương người quá cố là phải lẽ. Nhưng đức tin Kitô giáo cho chúng ta niềm hy vọng. Vì chết không phải là chấm dứt cuộc đời mà là cửa ngõ mở cho ta đi vào cõi vĩnh hằng.
          Trong bài Tin mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu nhắc cho các môn đệ một tư tưởng là phải sẵn sàng chờ đợi Chúa đến trong ngày sau hết. Ngài dùng một hình ảnh quen thuộc và dễ hiểu về một người đầy tớ đợi ông chủ đi ăn cưới về vào bất cứ lúc nào và phải mở cửa cho ông ngay. Khác với tập tục lễ cưới của chúng ta, người Do thái có thói quen đi ăn cưới vào ban đêm, bắt đầu từ khi mặt trời lặn. Có khi tiệc cưới kéo dài tới gần sáng. Người đầy tớ có trách nhiệm phải cầm đèn chờ ở cửa, khi chủ về thì mở cửa cho ông. Phúc cho đầy tớ nào còn thức chờ chủ về, ông sẽ khen thưởng, ngược lại, khi ông chủ về mà thấy đầy tớ còn bê trễ thì sẽ bị phạt.
Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ hiểu rằng ông chủ đây chính là Ngài, còn đầy tớ là các môn đệ. Ngài sẽ đến gọi các ông về với Ngài vào bất cứ lúc nào. Công việc của các ông là phải luôn sẵn sàng chờ đợi Chúa đến. Tỉnh thức không có nghĩa là ngồi một chỗ khoanh tay mà đợi chờ. Để nói lên sự tỉnh thức đích thực, Chúa Giêsu  dùng hình ảnh của một người đầy tớ đêm ngày trung thành với công việc được chủ trao phó. Sự tỉnh thức mà Chúa Giêsu kêu mời là sự tỉnh thức đích thực, một sự tỉnh thức (tích cực) đòi hỏi lao tác và phấn đấu. Sự tỉnh thức mà Chúa Giêsu kêu mời là sự tỉnh thức với những công việc bổn phận của mỗi người phải thực hiện mỗi ngày. Bổn phận đối với Chúa. Bổn phận đối với chính mình và bổn phận đối với tah nhân.
          Một người thuộc bộ lạc miền núi chưa từng thấy ánh sáng văn minh. Một hôm ông ta tới thăm một đô thị. Ngay đêm đầu tiên, ông đã giật mình thức giấc vì tiếng trống vang cùng khắp đô thị. Sau khi được người chung quanh cho biết đó là tiếng trống báo động về một cuộc hỏa hoạn vừa xẩy ra tại một khu phố. Người dân miền núi nhìn về ngọn lửa đang bốc cháy tại một góc trời, rồi ông trở lại giường ngủ tiếp.
          Trở về làng, ông báo cáo với các chức sắc trong làng rằng: người dân thành thị có một hệ thống chữa cháy rất kỳ diệu: khi có hoả hoạn, người ta chỉ cần đánh trống là ngọn lửa được dập tắt tức khắc. Nghe thế, các chức sắn trong làng sai người đi mua đủ mọi loại trống phát cho dân làng. Không bao lâu sau đó, hoả hoạn xẩy đến trong làng, tất cả dân làng đều đem trống ra khua inh ỏi vì tin rằng tiếng trống sẽ xua đuổi được thần lửa. Thế nhưng, ngọn lửa cứ vô tình thiêu rụi từ căn nhà này đến căn nhà khác trước cái nhìn ngỡ ngàng và thất vọng của mọi người.
          Tình cờ ghé thăm bộ lạc và được nghe kể lại diễn tiến cơn hoả hoạn, một người dân thành thị mới giải thích cho dân làng biết  “Các người thật ngây ngô, người ta đánh trống để đánh thức dân chúng và kêu gọi họ tích cực tham gia chữa cháy, chứ không ngồi đó mà chờ ngọn lửa tắt đâu”.
      Chúng ta đừng ngây ngô như người miền núi trên đây: tiếng trống không làm cho ngọn lửa  tắt, mà chỉ báo cho người ta biết có hỏa hoạn để họ tìm cách dập tắt lửa. Cũng thế, tuy chúng ta đã lãnh phép rửa tội nhưng đó không phải là lá bùa hộ mệnh có thể làm cho chúng ta trở nên thánh thiện hay đương nhiên đưa chúng ta vào thiên đàng, chúng ta cần phải nỗ lực cộng tác với Chúa trong đời sống đức tin cho mạnh mẽ, phải thực thi đời sống đức ái thật nồng nàn. Chính nỗ lực riêng tư của ta cộng tác với Chúa mới dẫn ta vào Nước Trời, bởi vì như Chúa nói: muốn vào Nước Trời phải qua cửa hẹp (Mt, 7,13). Muốn qua được cửa hẹp phải ép mình vào khuôn khổ sống theo lề luật của Chúa. Muốn qua được cửa hẹp phải dẹp bỏ đi những thứ cồng kềnh, bê tha tội lỗi. 
      Hiệp dâng thánh lễ cầu nguyện cho bà Anna hôm nay là dịp cho mỗi người chúng ta kiểm điểm lại đời sống. Suốt cả Mùa Vọng mời gọi chúng ta hoán cải tâm hồn chờ đón Chúa đến, nhưng nay sắp hết Mùa Vọng rồi không biết chúng ta đã chuẩn bị được tới đâu. Đời sống người Kitô là một cuộc hành trình về nhà Cha. Cuộc hành trình dài hay ngắn do Chúa định, không ai biết. Vì không biết lúc nào nên chúng ta phải sẵn sàng, phải tỉnh thức. Phải luôn ý thức làm tròn bổn phận Chúa trao phó thì chúng ta mới mong được giải thoát.
Là con người, với bản tính yếu đuối, chắc hẳn bà Anna cũng có những lỗi lầm những thiếu sót khi còn tại thế. Là con, là cháu, là thân nhân, ân nhân bạn bè lối xóm chúng ta hãy cầu nguyện cho bà; đồng thời dâng những hy sinh cho bà. Xin Chúa thương tha thứ những lầm lỗi, những thiếu sót để bà được sớm về hưởng nhan thánh Chúa. Amen.

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012


LỄ CẦU CHO CÁC LINH HỒN 2.11

TƯỞNG NHỚ VÀ CẦU NGUYỆN CHO CÁC LINH HỒN
Dù xa xôi cách trở, người Việt Nam vẫn có lệ về với mái nhà chung gọi là “Từ đường” của Gia tộc trong những ngày giỗ, rồi cùng nhau viếng mộ, dâng hương, đọc kinh. Những năm gần đây, điều kiện phương tiện dễ dàng hơn một chút, con cháu ở xa lại kéo nhau về để viếng mộ Ông Bà Cha Mẹ và tham dự Thánh Lễ cầu cho các linh hồn tại nghĩa trang các Giáo xứ. Em tôi cũng thế, ở tận Tân Phú Đồng Nai vì “tha phương cầu thực”, nhưng vào ngày lễ các linh hồn ngày 2-11 năm nào cũng về với Cha Mẹ. Chị TM thì khác, hơn 25 năm rồi, vẫn thường ra đứng trước biển, và nhất là ra đứng trước biển từ sáng sớm ngày 2-11. Có lần chị nói, chị ước gì có một thánh lễ cầu cho các linh hồn được cử hành trên biển…Nghĩa trang, nơi nghìn thu vĩnh biệt của Cha, Mẹ, chồng chị và của nhiều người Việt Nam mình, là biển… Dù được an táng trên đất liền, trên rừng, dưới biển, và dù ở đất khách quê người hay nơi chôn nhau cắt rốn thì tương quan của người chết và sống, sống và chết vẫn luôn khắng khít bởi một sợi dây vô hình của niềm tin và tình yêu.

Việc tuyên xưng đức tin

Đối với các tín hữu công giáo, việc tưởng nhớ và cầu nguyện cho các linh hồn, đặc biệt là linh hồn những người thân yêu, trước tin là một việc đạo đức bắt nguồn từ Đức Tin: Tin vào sự Phục sinh của Đức Giêsu Kitô, tin vào lòng thương xót của Thiên Chúa, tin Thiên Chúa cho người đã chết được Phục sinh với Đức Kitô, tin xác loài người sẽ sống lại, tin ngày đoàn viên của con cái Thiên Chúa trong Nước của Ngài, trong đó có sự đoàn viên của các gia đình. Thánh Phaolô đã nói: “Nếu Đức Kitô không sống lại, thì niềm tin của chúng ta đã trở nên vô ích”. Quả thật, ngay đối với một đức tin được cho là vụ lợi, cũng hiểu được điều nầy, vì tôi muốn “tin” là “được cho tôi”. Không ai muốn “tin” để rồi chịu “thiệt thòi” vì niềm tin của mình. Đức Kitô đã nói một cách dứt khoát: “Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.” (Jn 6,40).

Tiến xa hơn trong Đức tin, là tin vào lòng Thương xót của Thiên Chúa. Lòng thương xót ấy bắt nguồn từ công trình sáng tạo,và không chấp nhận cho công trình ấy hư đi, lòng thương xót thực hiện công trình cứu rỗi. Với xác tín ấy, người tín hữu hân hoan vui sống trong tình thương tuyệt vời của Thiên Chúa Cha, quan phòng và gìn giữ. Hơn thế nữa, một cách nào đó, khi cầu nguyện cho các linh hồn, không chỉ là một đức tin vụ lợi, mà các tín hữu còn xác tín niềm tín thác hoàn toàn vào lòng từ ái của Thiên Chúa Cha đối với con cái: “Như người Cha, xót thương con cái mình, Chúa xót thương đối với những kẻ kính sợ người. Vì người biết chúng ta được dựng nên bằng gì, Người vẫn nhớ chúng ta là cát bụi”. (Tv 102,13-14).

Từ xác tín ấy, lời cầu xin trở thành một tuyên xưng đức tin vững chắc về việc phục sinh của người thân yêu và niềm hy vọng đoàn viên của những người sẽ chết và sẽ sống lại trong nước Thiên Chúa.

Việc của chữ Hiếu, chữ Tình

Cầu nguyện cho các người thân đã qua đời cũng là việc làm của chữ Hiếu. Trước đây, lương dân Việt Nam cho rằng khi gia nhập đạo công giáo là người ta bỏ ông bỏ bà, bỏ tổ tiên; bây giờ thì khác nhiều rồi. Họ cũng đã thấy, không những không bỏ ông bỏ bà, mà người công giáo còn nhớ đến ông bà, cha mẹ, các người thân hầu như nhiều lần hơn họ. Câu kinh “Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ cho ông bà cha mẹ cùng các đẳng linh hồn được lên chốn nghỉ ngơi; Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. A men” được đọc sau kinh ăn cơm, trong buổi kinh sáng tối, trong những buổi kinh cộng đoàn tại các gia đình, trong những giờ kiệu công khai, trong lễ gia tiên dịp cưới hỏi… Bàn thờ tưởng nhớ ông bà cha mẹ người có đạo cũng hương nhang đèn khói, và anh chị em bà con gia đình tập trung lại để đọc kinh cầu nguyện- chỉ trừ việc cúng kiếng có tính cách mê tín là không thực hiện. Có người lương tham dự thánh lễ và nghe rõ ràng mỗi thánh lễ đều có cầu nguyện cho những “người đã ra đi trước chúng con”. Hơn nữa, dịp lễ giỗ và tháng 11, việc người công giáo xin lễ cầu cho các linh hồn không còn là xa lạ đối với lương dân. Những việc làm ấy, vừa thể hiện tinh thần của điều răn thứ tư: Thảo kính Cha Mẹ, mà còn là một việc truyền giáo, đặc biệt trong bối cảnh Việt Nam. Nhưng, đó mới chỉ là việc bên ngoài.

Việc quan trọng tự bên trong, là Ông Bà Cha Mẹ dù đã khuất đi, nhưng luôn là nơi gặp gỡ của anh chị em trong đại gia đình. Anh chị em, nhất là những người ở xa gia đình, xa quê hương, xa nửa vòng trái đất chẳng hạn không khỏi ngậm ngùi nhung nhớ và sống lại trong lòng họ một thuở “gia đình êm ấm bên Cha bên Mẹ” vào những ngày giỗ chạp ở Việt Nam. Tôi biết có người đã còn cùng tham dự giờ kinh cầu cho Cha Mẹ qua điện thoại, rồi khóc ngon khóc lành vì niềm thương kính Cha Mẹ. Chính vì thế, thiết tưởng, việc tưởng nhớ và cầu nguyện cho Ông Bà Cha Mẹ không chỉ là việc của chữ Hiếu bên ngoài, mà còn là việc hoàn thiện tình huynh đệ huyết nhục chí cốt ở bên trong, để nâng đỡ nhau trong cuộc đời, trên con đường lữ hành tiến về ngày đoàn viên trên trời.

Mặt khác, việc tưởng nhớ cầu nguyện cho người bạn đời đã khuất, có sức làm cho người đã khuất luôn hiện diện trong gia đình, chi phối mọi sinh hoạt, và nhất là làm cho dây ràng buộc hôn nhân công giáo có lý do để duy trì bền vững cho đến ngày tái ngộ trên thiên quốc. Vẫn biết rằng, sẽ không tái ngộ trong tình trạng hôn nhân thế gian, nhưng họ đang giữ cho nhau chu toàn bổn phận đối với con cái của họ. Quả thực, đã có không ít người đang trong tình trạng “thủ tiết” thật thánh thiện, nhờ ơn Chúa qua việc trung thành với giao ước hôn nhân khi người bạn đời đã khuất. Họ không “một thân một mình” chu toàn bổn phận đối với con cái, vì, có thể nói, luôn có sự hiện diện của người bạn đời. Có những người còn được ơn hiến dâng đoạn đời còn lại cho công việc tông đồ, truyền giáo. Họ đang sống trong hân hoan vì người chết vẫn đang sống với họ và đợi chờ đoàn viên trên thiên quốc….

Như vậy, việc tưởng nhớ cầu nguyện cho người thân đã qua đời, là một việc đạo đức của niềm tin, của chữ hiếu và của cả chữ tình.

Việc của tình thương nhân loại

Có những người đang sống nhưng luôn nghĩ đến người đã chết, nhất là những người ở vào độ tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh”. Họ có một tương quan rất gần với những người đã ra đi. Đi ra đường, họ nghĩ đến những người bị tai nạn còn để lại những dấu vẽ trên đường. Tắm biển, họ nhớ tới những người chết trên biển, những người vượt biên ra đi nghìn trùng thăm thẳm. Đang lúc tiệc tùng vui chơi họ nghĩ tới những người đã chết vì quá độ. Trong bửa cơm, họ nhớ những người không còn được sống nhờ lương thực hằng ngày. Đến bệnh viện, họ nhớ tới những người ra đi từ nhà xác, nhớ đến những em bé trong thùng rác. Ở nơi nào, họ cũng có thể nhớ tới các linh hồn kể cả các linh hồn mồ côi. Không chỉ nhớ tới mà còn cầu nguyện nữa. Nghe trống đánh đâu đó, hay nghe chuông nhà thờ buông rời từng tiếng một, họ dừng công việc lại ngay và cầu nguyện cho linh hồn mới qua đời. Gặp một đám tang, họ cầu nguyện cho linh hồn mới qua đời, bất kể là lương hay giáo. Đi ngang qua nghĩa trang, họ cầu nguyện cho các linh hồn….

Đây là một việc đạo đức phát xuất tự bên trong, tự niềm tin Kitô Giáo, còn là một nét văn hóa độc đáo của Kitô Giáo: Sống và Chết một tương quan nhân sinh kỳ diệu: những người sẽ chết cầu nguyện cho những người đã chết. Từ điểm văn hóa nầy, hình thành nhân cách một Tín Hữu Chúa Kitô luôn sống trong thế giới đại đồng của loài người sẽ chết, không phân biệt dân tộc, màu da, tôn giáo, chính kiến, giai cấp. Điểm văn hóa ấy, lại chính là Giáo Lý Chúa Kitô: sống trong tình yêu thương chan hòa, sống để chuẩn bị cho cái chết và sống lại của chính mình.

Việc chuẩn bị cho sự chết của chính mình.

Việc tưởng nhớ và cầu nguyện cho các linh hồn cũng nhắc nhớ cho chúng ta về cái chết của chính mình và việc phải chuẩn bị cho cuộc vượt qua ấy một cách hoàn mỹ.

“Ai chưa qua chưa phải là người”

Tôi vẫn thích câu nầy trong bài nhạc đời “Thói Đời”. Và suy đi nghĩ lại, thấm thía lắm- cả hai mặt xã hội và tôn giáo. Không biết tác giả bài “Thói Đời” khi viết câu nầy, nhạc sĩ có suy tư hết chiều rộng chiều dài của nó không, có thể có, có thể không, nhưng dù sao, cũng đủ để những người nghe bài hát cảm nhận được một cuộc đời. Động từ “qua” trong câu thật tuyệt. Chỉ một động từ ấy đủ định nghĩa một cuộc đời: qua sinh, đến tử; qua lòng Mẹ, được là con; qua trườn, bò, đến ngồi; qua chập chững đến bước đi; qua trẻ đến già; qua đau khổ tới hạnh phúc, qua tủi nhục đến vinh quang; và qua sự chết mới đầy đủ một kiếp người. Và hơn thế nữa, đối với người công giáo: qua Đức Giêsu Kitô, đến Thiên Chúa, như Chúa Giêsu đã nói : “Chính Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Jn 14,6)

Những người đã chết là những người đã qua đúng một kiếp người. Họ đi về đâu? Hãy hỏi họ thì biết. Hỏi thì được, nhưng không thấy họ trả lời? Vâng họ rất im lặng, nhưng quả thật, họ đã nói tất cả: “Sự chết thì cố định, thì tương đồng, nhưng giờ chết thì bất ngờ, cách chết thì tương dị”- “Sống là chuẩn bị để chết” và “chết là về với Nguồn Cội”

Vâng, những người chưa qua trọn kiếp người bằng cái chết, có thể khó hiểu. Nhưng đối với Kitô hữu, thì hẳn phải biết, vì ngay tự danh xưng Kitô hữu cũng cho thấy họ phải kết hiệp với Đức Kitô để có được danh xưng nầy cách xứng đáng. Mà đã kết hiệp với Đức Kitô, là chắc chắn phải học bài học “chết”. Không chỉ xác nhận sự chết nằm ngay trong sự sống như nhịp chết giữa hai nhịp đập của trái tim, nhưng người Kitô hữu luôn chuẩn bị để tiến dần đến sự chết và vượt qua cái chết của đời mình bằng cách tập chết từng giây phút trong đời theo gương Đức Giêsu Kitô: chết ý riêng của mình, để ý của Thiên Chúa Cha được thực hiện, chết sự sống mình để người khác được sống, chết tự do mình để người khác được tự do… Vì thế, người tín hữu khi nhớ đến và cầu nguyện cho các linh hồn, cũng là lúc họ phải nghĩ đến cổ xe về vĩnh cửu đang chờ họ ở đâu đó, và họ phải chuẩn bị. Và khi đã được chuẩn bị bằng cách tập chết từng ngày với Đức Kitô, thì việc chia tay hay từ bỏ thế gian đối với họ không còn là một bận vướng đáng kể. Họ sẵn sàng về với nguồn cội là Thiên Chúa Cha, vì họ đã cùng vượt qua với Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chiến thắng sự chết bằng sự phục sinh vinh hiển.

Lạy Chúa, tương lai tuyệt vời của các Kitô hữu chúng con là được cùng Đức Giêsu Kitô chết và sống lại vinh hiển, để được hạnh phúc đời đời trong lòng yêu thương của Ba ngôi Thiên Chúa. Nhưng chúng con, cũng như các linh hồn đã ra đi trước chúng con, là vật phàm hèn yếu đuối, xin lòng thương xót Chúa tha thứ muôn tội và ban ơn cứu rỗi. Chúng con kính tin vào lòng thương xót Chúa, và tín thác vào lòng thương xót của Đức Giêsu Kitô, Con Chúa, Đấng đã đổ máu mình chuộc tội chúng con. A men.

Pm. Cao Huy Hoàng



LỄ TẠI NGHĨA TRANG


LỄ TẠI NGHĨA TRANG
Hôm nay, chúng ta cùng với Giáo Hội mừng lễ kính các thánh nam nữ trên trời. Và thật sự có ý nghĩa khi chúng ta quy tụ nơi nghĩa trang dâng lễ tạ ơn Chúa, mừng kính các thánh ngay trên phần mộ để cầu nguyện cho các đẳng linh hồn. Hầu hết quý ông bà và anh chị em hiện diện nơi đây đều thuộc kinh Tin Kính; đặc biệt khi viếng nhà thờ chúng ta đọc nhiều lần. Trong kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng "Tôi Phép Thông Công", đọc nhiều mà rất người hiểu. Ở đây và lúc này, chúng ta đang hiện tại hóa lời tuyên xưng này.

Phép Thông Công là gì? Thưa đó là sự hiệp thông giữa ba thành phần của Giáo Hội; nói một cách khác là sự hiệp thông giữa ba Giáo Hội: Giáo Hội Khải hoàn, Giáo Hội Thanh luyện và Giáo Hội Lữ hành.

Giáo Hội Khải hoàn là các thánh trên trời, các ngài đã được ân nghĩa với Chúa, được Chúa thưởng công và các ngài đang hưởng niềm vui với Chúa. Các ngài cũng chính là ông bà, cha mẹ, con cái cháu chắt, thân nhân hay ân nhân của chúng ta. Họ là những người được chết lành, chết khi các ngài đã sạch tôi. Cũng có thể khi chết các ngài còn phải thanh luyện nhưng nhờ lời cầu nguyện, nhờ sự hy sinh của chúng ta mà nay các ngài được nên thánh. Vì có rất nhiều thánh nên một năm 365 ngày không đủ để kính riêng từng vị do đó Giáo Hội phải dành riêng ngày hôm nay (01-11) để kính chung toàn thể các thánh. Đây là dịp để chúng ta tạ ơn Chúa. Đây là dịp để chúng ta tri ân các thánh. Và đây cũng là dịp để chúng ta tạ tội, vì chúng ta đã nhiều lần chưa sống xứng đáng với cương vị làm con Chúa, và con cháu các thánh.

Giáo Hội Thanh luyện là những tín hữu đã được Chúa gọi về nhưng còn phải thanh luyện trước khi kết hợp trọn vẹn với Chúa. Muốn thành vàng ròng thì phải qua lửa với nhiệt độ cao và lâu giờ. Cũng vậy, muốn hưởng nhan cực thánh Chúa các linh hồn phải được thanh luyện. Có thể là ông bà, cha mẹ, con cái cháu chắt, thân nhân hay ân nhân của chúng ta cũng đang ở trong tình trạng thanh luyện. Các ngài tuy không phải phạt đời đời nhưng tự thân các ngài không thể lập công để được bớt đi những ngày thanh luyện. Giáo Hội mẹ rất khôn ngoan không ngừng khuyến khích con cái mình nhớ cầu nguyện cho các ngài. Đặc biệt, Giáo Hội dành ngày (02-11) để tưởng nhớ các ngài, và suốt cả tháng 11 này gọi là tháng các linh hồn để cho chúng ta có cơ hội lập công đức dành ân xá cho các ngài.

Giáo Hội Lữ hành là các Kitô hữu đang sống. Chính cộng đoàn chúng ta đây là những phần tử của Giáo Hội Lữ hành. Lữ hành có nghĩa là còn đang sống, đang hoạt động, có khả quyết định được tương lai cho đời mình và có khả năng cứu giúp các linh hồn. Sự hiện diện của cộng đoàn chúng ta hôm nay để kính mừng các thánh và tưởng nhớ các linh hồn nơi đây rất quan trọng. Giáo Hội Lữ hành chúng ta đang làm một nhịp cầu nối kết đất với trời; nối kết các thánh với các linh hồn nơi luyện ngục. Chúng ta mừng lễ các thánh trong tâm tình tạ ơn Chúa, các thánh sẽ chuyển cầu những lời nguyện xin của chúng ta, những ơn này các linh hồn nơi luyện ngục đang khao khát nhưng họ chỉ có thể được hưởng nhờ vào chúng ta.

Vài nét tìm hiểu về giáo lý trên đây đã cho chúng ta thấy việc mừng lễ hôm nay nơi đây thật có ý nghĩa và vai trò làm trung gian của Giáo Hội Lữ hành chúng ta rất quan trọng. Chúng ta tạ ơn Chúa đã cho chúng ta có dịp mừng lễ các thánh; đồng thời, đây cũng là dịp để chúng ta báo hiếu với tổ tiên. Trong suốt tháng này chúng ta cầu nguyện thật nhiều cho người thân của chúng ta và dâng hy sinh cho họ để họ sớm được về quy bên Chúa vui vầy với các thánh.

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Lòng sám hối


Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an (Mt 7,50)
Nguyện xin Chúa nung nấu tâm tình sám hối đích thực nơi chúng con và ban cho chúng con niềm bình an nội tâm, để chúng con cũng biết chia sẻ niềm bình an ấy với mọi người bằng cảm thông, tha thứ, và những thể hiện của bác ái.

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012




Lễ Thánh Nữ Mônica
BÀI ĐỌC I: Hc 26, 1-4. 16-21 (Hl 1-4. 13-16)
Trích sách Huấn Ca.
Phúc cho người chồng có được một người vợ hiền, vì sẽ được sống gấp đôi. Người vợ mạnh khoẻ là niềm hân hoan của người chồng và sẽ sống trong yên hàn: Một người vợ hiền là gia sản quý giá, nàng sẽ được ghi vào số những kẻ kính sợ Thiên Chúa, sẽ mang lại cho người chồng những công đức, luôn luôn tỏ lòng tốt đối với người giàu có và kẻ khó nghèo, lúc nào nét mặt cũng hân hoan.
Người vợ đức hạnh sẽ làm cho người chồng được sung sướng và được khoái trá tận xương tuỷ. Một phụ nữ đức hạnh là của Chúa ban cho. Một phụ nữ cẩn ngôn và có giáo dục là một bảo vật vô giá. Ơn lại thêm ơn, khi có một người vợ thánh thiện và danh thơm tiếng tốt. Vì một tâm hồn trong sạch thật là vô giá. Như mặt trời mọc lên chiếu sáng sự cao cả của Thiên Chúa thế nào, thì người vợ hiền cũng sẽ là vật trang trí cho tư thất mình như vậy. Đó là lời Chúa.

PHÚC ÂM: Lc 7, 11-17
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu đến một thành gọi là Naim. Các môn đệ và đám đông dân chúng cùng đi với Người. Khi Người đến gần cửa thành, thì gặp người ta đang khiêng đi chôn người con trai duy nhất của một bà goá kia và có đám đông dân thành đi đưa xác với mẹ nó.
Trông thấy bà, Chúa động lòng thương và bảo bà rằng: "Đừng khóc nữa". Đoạn tiến lại gần, Người chạm đến quan tài và những người khiêng đứng lại. Bấy giờ Người phán: "Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy". Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Rồi Người trao lại cho mẹ nó.
Mọi người đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa rằng: "Một tiên tri cao cả xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã thăm viếng dân Người". Và việc này đã loan truyền danh tiếng Người trong toàn cõi Giuđêa và khắp vùng lân cận.
Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ LỜI CHÚA
Lễ sáng tại Tân Sa Châu
Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ thánh Monica, một người vợ đảm đang và là một người mẹ hiền mẫu mực.
Bài đọc thứ nhất được trích từ sách Đức Huấn ca, tác giả hết lòng ca ngợi những nét đẹp của người vợ hiền. Quả thật, đức ông chồng nào có được người vợ như sách Huấn ca trên đây thì quả là hạnh phúc biết dường nào. Gia đình nào có sự hiện diện của người phụ nữ như trên thì quả thực Thiên Đàng đã có ở trần gian rồi.
Bài Tin Mừng cho chúng ta một cái nhìn so sánh sự đau khổ của hai người mẹ. Đau khổ của người mẹ thành Nain là đã phải chịu cảnh mẹ góa con côi, nỗi khổ này đau lên gấp bội khi mà "lá vàng đeo đẳng trên cây, lá xanh rụng xuống trời hay chăng trời". Người mẹ chết lặng, lê lết từng bước bên chiếc quan tài. Trong đó có người con trai duy nhất của bà, tưởng đâu được "trẻ cậy cha, già cậy con". Chúa Giêsu cũng không thể cầm được nước mắt, Ngài đã chạnh lòng, Ngài đã xúc động và lên tiếng an ủi bà: "Đừng khóc nữa". Ngài là Đấng quyền năng nên lời của Ngài phán ra là lời mang lại sự sống. Hỡi thanh niên "Ta truyền cho ngươi hãy sống lại". Bà mẹ thành Nain được an ủi và được niềm vui vì con bà đã sống lại.
Nhìn vào cuộc đời của bà Monica chúng ta cũng thấy một con người đau khổ. Đau khổ vì người chồng ngoại đạo. Đau khổ vì người con ngỗ nghịch. Augustino con bà tuy còn sống nhưng phần hồn kể như đã chết. Một người mẹ ngoan đạo làm sao mà không đau khổ khi thấy con mình sống như một vô đạo. Một Kitô hữu mộ đạo làm sao không đau khổ khi thấy con mình đi theo những kẻ chống lại đạo Chúa. Bà Monica đau khổ nhưng bà đã biết cậy vào ai. Bà đã bám vào Chúa. Bà đã bám vào Chúa với những lời kinh. Bà đã bám vào Chúa trong những giờ cầu nguyện không biết mệt mỏi. Những vũ khí của bà đã giúp bà chiến thắng. Chồng bà đã trở về với Chúa mẹ chồng bà cũng ra đi êm ái trong vòng tay yêu thương của Chúa. Điều bà mong ước thật nhỏ nhưng Chúa lại ban cho bà ơn thật lớn. Bà chỉ ao ước được thấy ngày con bà trở về với Chúa nhưng Augustio con bà không chỉ trở về với Chúa như một Kitô hữu bình thường mà còn là một vị đại thánh. Augustio đã trở thành một giám mục, một thần học gia lừng danh và là một tiến sĩ hội thánh.
Hôm nay, chúng ta mừng lễ thánh nữ Monica thiết nghĩ quý bà, quý chị có lẽ phải vui mừng hơn cánh "mày râu" rất nhiều. Quý bà, quý chị chắc cũng có những khổ đau trong đời sống gia đình nhưng có lẽ rất ít người có những nỗi khổ như thánh nữ Monica. Quý bà, quý chị hãy tạ ơn Chúa vì Chúa đã ban cho quý bà một tấm gương. Đó là người vợ, một người mẹ làm mẫu mực. Hãy noi gương thánh nhân trong đời sống cầu nguyện. Hãy dâng lên Chúa tất cả những khổ đau như thánh monica. Hãy kiên trì chờ đợi những thành quả đến từ ơn Chúa ban.
Xin Chúa chúc lành cho quý bà và quý chị. Xin thánh nữ Monica luôn cầu bầu cùng Chúa cho chúng con. Amen.

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Thánh Gioakim và Anna








Người ta thường nói: "xem quả biết cây" hoặc "lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống". Những câu nói dân gian ấy quả thực mang nhiều ý nghĩa và gợi lên một sự thật không thể chối cãi. Cây tốt sẽ sinh trái tốt, cây xấu sinh trái xấu. Ðiều này hoàn toàn đúng với thánh Gioakim và thánh Anna mà Giáo Hội mừng kính hôm nay. Mẹ Maria chính là kết quả tình yêu của các ngài.
Theo truyền thống, Gioakim và Anna đã già mà không có con, nhờ ân huệ đặc biệt của Thiên Chúa, Anna đã sinh Maria trong lúc tuổi già. Tin Mừng không đề cập tới đời sống của hai Ðấng thánh, nhưng thánh truyền đã nói đến hai Ðấng như giây liên kết giữa Israen cũ và Israen mới, như móc xích nối kết Cựu ước và Tân ước. Các Ngài mong đợi niềm an ủi của Israen, và Thánh Thần ngự trong các Ngài. Hai Ðấng đã lãnh nhận phúc lành của Thiên Chúa. Phúc được làm cha, làm mẹ của Mẹ Đấng Cứu Thế, một ân huệ cao vời chỉ có một không hai, không cha mẹ nào nơi trần thế đã được lãnh nhận. Ðó là ơn nhưng không cao quí, Thiên Chúa dành cho những người kính sợ Ngài và được Ngài yêu mến, tuyển chọn.
Suy nghĩ về cuộc đời của hai Ðấng thánh đã sinh hạ Mẹ Maria, Mẹ của con Thiên Chúa, nhân loại như được hoàn toàn đổi mới vì chính Mẹ Maria, con một duy nhất của hai Ðấng thánh đã được Thiên Chúa tuyển chọn với muôn vàn hồng ân và muôn vàn tước hiệu. Những đặc ân của Mẹ Maria, con của Hai Ðấng đã được Thiên Chúa trao ban, không ai sánh bằng. Đúng như lời kinh chúng ta vẫn đọc "Kính mừng Maria đầy ơn phúc Đức Chúa Trời ở cùng, bà có phúc lạ hơn mọi người nữ và Giếsu con lòng bà gồm phúc lạ".  
Thánh Gioakim và thánh Anna đã sống những giây phút tuyệt vời trong lịch sử loài người. Các Ðấng đã biến giây phút hiện tại trở thành niềm vui, ân sủng và hạnh phúc. Giây phút hiện tại, hai Ðấng đã góp tay với Thiên Chúa trong việc đản sinh Mẹ Ðấng Cứu Thế. Chính cái hồng phúc hiện tại của đời hai Ðấng, đã biến đổi tất cả, thay đổi mọi sự, để lịch sử cứu độ của Chúa được rạng sáng. Lịch sử nhân loại mà thánh Luca đã viết: "Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người".
Lạy hai thánh Gioakim và Anna, xin cầu bàu cho chúng con là những người làm cha làm mẹ trong gia đình, biết nuôi nấng dạy dỗ con cái sống làm người Kitô hữu tốt lành; xin dạy chúng con là những người dâng hiến cuộc đời cho Thiên Chúa để phục phục Ngài trong tha nhân, biết quãng đại hy sinh tất cả để trở thành công cụ loan truyền tình yêu Thiên Chúa đến cho mọi người...Amen.

Vị Tông đồ cao vọng


Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em (Mt 20,26)















Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời chúng con bị nhiễm nhiều hoen ố; hoen ố bởi danh vọng, bởi chức quyền…nhất là trong xã hội hôm nay, ai ai cũng coi trọng địa vị. Nhưng cũng chính vì địa vị nhiều khi đã kéo chúng con xa rời tình Chúa, thiếu vắng tình người. Xin Chúa thức tỉnh chúng con. Xin dùng tình yêu Chúa mà hoán cải cuộc đời chúng con.
Lạy Chúa, xin cho chúng con một khi đã cảm nhận được tình yêu Chúa, hãy biết sống chết cho tình yêu Ngài bằng việc phục vụ anh chị em chúng con và làm chứng cho tình yêu Chúa. Amen