Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

Đám tang 2 người 20-02-2012


MỌI SỰ ĐÃ HOÀN TẤT
Ga 19,28-30
(28) Bấy giờ, Ðức Giêsu biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: "Tôi khát!"
(29) Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. (30) Nhắp xong, Ðức Giêsu nói: "Thế là đã hoàn tất!" Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.
Đó là lời Chúa

Tác giả sách Giảng viên viết: Mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời. Thời để sinh và thời để chết.
Kính thưa
Con người có thời sinh thì cũng có thời tử. Hữu sinh tất hữu tử. Đó là định luật tất yếu của kiếp nhân sinh. Tử hay Chết là kết thúc của cuộc đời. Và có nhiều cách kết thúc cuộc đời. Có những kết thúc như đứt gánh giữa đường. Có những cuộc ra đi bất đắc dĩ nhưng cũng có những kết thúc được tròn đầy, viên mãn.
Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy: Kết thúc cuộc đời dương thế của Đức Giêsu là một kết thúc tốt đẹp, một kết thúc tròn đầy, một kết thúc viên mãn. Lời  cuối cùng Chúa Giêsu thốt ra trên thập giá: “Mọi sự đã hoàn tất” là một lời loan báo sứ mạng thành công. Bởi vì, Ngài xuống trần để thực thi thánh ý Chúa Cha trong việc cứu nhân độ thế. Trọn cuộc đời Ngài hiến mình vâng phục thánh ý Chúa Cha, vì tình yêu thương nhân loại. Ngài đã vâng phục Chúa Cha cho đến chết và chết trên thập giá. Ngài đã vượt qua tất cả mọi khó khăn thử thách, đã vượt qua cái chết đau thương tủi nhục để đi đến cùng lý tưởng của mình. Giây phút Ngài trút hơi thở cuối cùng, cũng là giây phút chiến thắng. Đức Giêsu hoàn thành sứ mạng và yên tâm ra đi, trở về cùng Thiên Chúa Cha.
        Trước mặt chúng ta, cụ Đaminh và cụ Giuse đang dâng thánh lễ cuối cùng nơi thánh đường này. Rồi một lát nữa các cụ sẽ từ biệt chúng ta, từ biệt gia đình, từ biệt bà con lối xóm, từ biệt cộng đoàn giáo xứ thân yêu để ra đi. Cuộc chia ly này thật đau thương. Nhưng nhìn lại cuộc đời của các cụ chúng ta dám chắc rằng hôm nay các cụ cũng có thể mượn lời của Chúa Giêsu mà nói “Mọi sự đã hoàn tất”. Các cụ đã hoàn tất sứ mạng đời mình với một kết thúc tròn đầy.
        Các cụ đã hoàn tất cuộc đời dương thế với gần chín thập kỷ, một cuộc đời thật hiếm. Rất nhiều người mơ không được. Nhất là ngày hôm nay, khi mà khoa học càng ngày càng phát triển, khi con người chỉ lo hưởng thụ một cách ích kỷ thì cuộc sống của rất nhiều sinh linh bị rút ngắn lại. Mỗi ngày có hàng ngàn sinh linh bị tước đoạt quyền cơ bản nhất của con người. Đó là quyền được sinh làm người và quyền được sống. Thủ phạm của họ chính là cha mẹ. Thủ phạm của họ chính ông bà, là những kẻ vô lương tri. Suy gẫm một chút như thế chúng ta mới thấy được tuổi đời của các cụ là một cuộc đời đáng quý, đáng sống và đáng trân trọng.
Các cụ đã hoàn tất sứ mạng đời mình với bổn phận của một người chồng chung thủy, của một người cha sinh dưỡng hàng gần chục người con lo cho phương trưởng nên người.
Với gần một thế kỷ các cụ đã qua bao thăng trầm biến đổi, thay đổi về nơi chốn, thay đổi thể chế, nhưng các cụ vẫn một lòng trung thành với Chúa. Sinh bắc, tử nam, làm ăn vất vả nhưng các cụ vẫn giữ vững đức tin. Cuộc đời của các cụ đã qua nhiều thể chế chính trị nhưng các cụ vẫn bám chắc vào triều đại của vua Giêsu, sống trọn vẹn đời mình với ơn gọi làm Kitô hữu, làm con cái Thiên Chúa. Các cụ đã tích cực trong đời sống đạo, đã nhiệt thành trong việc xây dựng cộng đoàn giáo xứ.
Hôm nay, các cụ đã hoàn tất sứ mạng của các cụ một cách tốt đẹp. Chúng ta cùng cảm tạ Chúa với các cụ, vì Chúa đã cho các cụ được sống kiếp người với tuổi đời thật mãn nguyện.

Tuy nhiên, là con người, với bản tính yếu đuối, chắc hẳn các cụ cũng có những lỗi lầm những thiếu sót khi còn tại thế. Chúng ta cầu nguyện cho các cụ. Xin Chúa thương tha thứ những lầm lỗi, những thiếu sót để cụ được sớm về hưởng nhan thánh Chúa. Amen.

Lễ tại nghĩa trang 2010


CẦU CHO CÁC LINH HỒN
Lc 23,33.39-43.

Sau khi chiêm ngưỡng Giáo Hội khải hoàn qua việc cử hành lễ kính các thánh nam nữ nơi Thiên Quốc, hôm nay và trong suốt thang 11 này, Giáo Hội mời gọi chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn tiên nhân, những người đã ra đi trước chúng ta. Số phận của họ như thế nào chúng ta không hề biết. Bởi vì chúng ta có kinh nghiệm về hạnh phúc và đau khổ, nhưng không ai có kinh nghiệm về sự chết, trừ một mình Chúa Giêsu, Đấng sống lại từ cõi chết. Những ai có kinh nghiệm gần kề cái chết, trải qua một cơn thập tử nhất sinh, chứng kiến một thảm họa như những nạn nhân của bão lụt tại Thái Lan, Campuchiacơn hay những nạn nhân của các vụ động đất ở Nhật Bản hay ở Thổ Nhĩ Kì mới có thể cho ta biết sự chết đáng sợ biết dường nào.
Nhìn vào những nấm mồ nơi nghĩa trang này, những người đã yên giấc trong đó nói gì với chúng ta? Ai là người cứu chúng ta trong ngày sau hết? Những câu hỏi như thế đã từng ám ảnh biết bao con người, từ những nhà hiền triết cho tới những người dân đen, trải qua bao thế hệ, chứ không riêng gì mỗi người chúng ta hôm nay. Không bao giờ có câu trả lời thỏa đáng cho những người không có niềm tin, không có niềm hy vọng. Đối với chúng ta những người có đức tin, thì sự chết chỉ là ngưỡng cửa đưa chúng ta tới sự sống vĩnh cửu. Nếu con đường nên thánh của ngày hôm qua xem ra dễ dàng đến bất ngờ, thì con đường đưa đến sự sống vĩnh cửu cũng bất ngờ không kém. Chỉ có điều là chúng ta có biết khám phá ra hay không. Cùng chịu đóng đanh với Chúa Giêsu nhưng chỉ có người trộm lành đã năm bắt được cơ hội. Chỉ có người trộm lành mới biết Đức Giêsu là con Thiên Chúa, là Đấng cứu độ. Chỉ co người trộm lành mới biết hoán cải lỗi lầm và anh đã nhận được lời hứa bảo đảm từ Đấng hằng sống: Quả thật, ta bảo ngươi: ngay hôm nay, ngươi sẽ ơ trên thiên đàng với ta. Nỗi sợ giờ chết sẽ tiêu tan khi đã có điểm tựa nơi Đức Giêsu. Bên kia thập giá là ngôi mộ trống của ngày phục sinh. Ước gì hình ảnh này luôn nhắc nhở mỗi người chúng ta bớt sợ giờ chết, và cũng luôn tra vấn về cách sống đức tin hiện tại của mình. Tương lai mai sau của chúng ta lệ thuộc vào đời sống hiện tại của chúng ta hôm nay.
Hiệp dâng thánh lễ cầu cho tiền nhân hôm nay là cơ hội để chúng ta kiểm điểm lại đời sống đức tin của mình. Những nấm mồ với chút mùn xương mục nát trong đó, cho chúng ta bao điều suy nghĩ: giàu có ư, kiêu sa ư, danh vọng với chức quyền rồi cũng chỉ còn là nấm mồ. Đúng như lời thánh vịnh đã nói: dù sống trong giàu sang danh vọng, con người cũng chẳng thể trường tồn. dù có lấy tên mình mà đặt cho miền này xứ nọ nhưng ba tấc đất mới thật là nhà. Nơi họ ở muôn đời muôn kiếp.
Hiệp dâng thánh lễ cầu cho tiền nhân hôm nay chúng ta cùng cảm tạ Chúa vì Chúa đã cho chúng ta có cơ hội để chuẩn bị cho ngày ra đi của chúng ta. Người trộm lành đã dạy chúng ta một bí quyết quan trọng : sám hối là con đường ngắn nhất để ơn cứu độ đến với chúng ta. Nhờ sám hối thập giá trở thành điểm gặp gỡ giữa ta với đấng cứu độ để ngài dẫn ta vào vương quốc của ngài.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã cho người trộm lành được vào nước trời chỉ với một lời cầu xin. Xin ban sự sống vĩnh cửu cho những ai tin tưởng nơi Chúa, xin cho các tín hữu đã qua đời được sớm về sum họp với các thánh trên trời. và cũng xin cho chúng con những người sẽ chết, được mạnh tin vào Chúa, đấng không hề bỏ rơi những ai trông cậy vào ngài. Amen.

Hành trình về Thiên Quốc


     Bấy giờ Chúa Giêsu nói cùng các môn đệ rằng: (1) Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. (2) Trong nhà Cha của Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. (3) Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy sẽ trở lại và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. (4) Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi". (5) Ông Tôma nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?" (6) Ðức Giêsu đáp: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.  Đó là lời Chúa.
               Kính thưa cộng đoàn
          Cuộc sống ở trần gian này chỉ là một cuộc hành trình về quê trời. Cuộc hành trình này thường trải qua bốn giai đoạn: sinh-lão-bệnh-tử, nhưng cũng có người không theo trình tự ấy, không được may mắn hưởng thọ trên bảy chục tuổi như ông Đaminh đang cùng hiệp dâng thánh lễ cuối cùng với chúng ta hôm nay. Cũng có thể rút gọn bốn giai đoạn: sinh-lão-bệnh-tử lại thành ba giai đoạn với ba ý nghĩa : SINH ra là lên đuờng, SỐNG là tiến bước trên đường, CHẾT là tới quê hương.
          Như vậy chết là kết thúc cuộc hành trình ở trần gian để tiến sang một cuộc sống khác: cuộc sống vĩnh cửu, cuộc sống hạnh phúc trường sinh. Chết là một phương thế cần thiết để bước vào cuộc sống mới. Thánh Phaolô tông đồ cũng đã dạy: ”Chúng ta biết rằng : nếu ngôi nhà của chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá hủy đi, thì chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng lên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời, không do tay người thế làm ra. Chúng tôi luôn mạnh dạn, và chúng tôi biết rằng : ở lại trong thân xác này là lưu lạc xa Chúa...
       Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay, đã trấn an các tông đồ rằng: Đừng sợ, đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha của Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.(3) Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy sẽ trở lại và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.
Dù là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã đến sống kiếp người như chúng ta, một kiếp người với muôn vàn khổ cực, với muôn vàn đau thương. Ngài rất hiểu và cảm thông với con người, với những lo âu, những mối bận tâm của con người. Đói thì lo có miếng ăn. Đủ ăn thì lo có những phương tiện để làm giàu. Nhiều tiền nhiều của rồi thì lo hưởng thụ. Khi được hưởng thụ rồi thì lại lo cái chết. Và như thế nỗi lo lắng luôn ám ảnh con người. Vì thương con người Chúa Giêsu đến để dạy cho con người cách sống như thế nào để tránh được những khắc khoải, những âu lo. Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.
Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Bởi vì, khi ra khỏi đời này, Chúa Giêsu đi để dọn chỗ cho các tông đồ. Đây cũng là lời trấn an cho chúng ta hôm nay, đặc biệt cho tang gia của ông Đaminh đang hiện diện với chúng ta trong thánh lễ này.
Hôm nay, Chúa gọi ông Đaminh về với Chúa. Với tuổi đời 73, ông Đaminh đã sống trọn kiếp làm người và làm con Chúa. Chắc hẳn ông cũng đã có những khắc khoải kiếm tìm Chúa. Chắc hẳn ông cũng đã có những khắc khoải về sự sống đời sau. Chắc hẳn ông cũng mong cho ngày hôm nay ông được Chúa tiếp nhận ông và ôm vào lòng.
Là con cái, là cháu chắt, là thân nhân, ân nhân, bạn bè lối xóm, chúng ta hãy cầu nguyện cho ông Đaminh, hãy luôn nhớ đến ông trong những giờ kinh nguyện, hãy dâng những hy sinh, những việc lành phúc đức lên Chúa. Những hy sinh những việc lành phúc đức của chúng ta sẽ giúp cho người thân của chúng ta được sống trong ân nghĩa Chúa. Xin Chúa vì lòng nhân từ thương xót tha thứ những lỗi lầm, những thiếu sót mà người thân yêu của chúng ta đã trót phạm khi còn sống.
Lạy Chúa Giêsu, nguồn mạch sự sống, Xin ban sự sống vĩnh cửu cho những ai tin tưởng nơi Chúa, và xin cho linh hồn Đaminh được sớm về sum họp với các thánh trên trời. Amen.

Phúc trường sinh


Tin Mừng theo thánh Gioan 6,36-39
Khi ấy, Ðức Giêsu nói rằng: "Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ! (36) Nhưng tôi đã bảo các ông: các ông đã thấy tôi mà không tin. (37) Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, (38) vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Ðấng đã sai tôi. (39) Mà ý của Ðấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.
Đó là lời Chúa

Tần Thủy Hoàng, một hoàng đế thời danh ở Trung quốc, sống trước công nguyên quãng 200 năm. Ông rất sợ chết. Vì muốn được trường sinh bất tử, nên ông tìm đủ mọi cách để được cải lão hoàn đồng. Một hôm, các chiêm tinh gia kể cho ông nghe về một hòn đảo thần tiên ở biển Đông, dân cư ở đây đã khám phá ra bí quyết trường sinh. Tần Thủy Hoàng liền phái một số tầu thuyền chất đấy châu báu lên đường, hy vọng đổi được bí quyết trường sinh. Nhưng dân chúng không đổi cho ông bí quyết trường sinh của họ. Thế rồi ông lo xây nhà mồ như cung điện nguy nga rộng lớn, lấy châu ngọc làm tinh tú, lấy thủy tinh làm sông ngân hà, lấy vàng bạc lát tường và chôn sống hàng trăm cung nữ trong đó, để kiếp sau được sống như thần tiên. Nhưng kẻ tàn bạo ấy chỉ làm vua được hơn chục năm và chưa đủ tuổi thọ thì đã chết. 
Kính thưa quý ông bà và anh chị em, cách riêng tang gia rất thân mến,
Trường sinh bất tử là giấc mơ ngàn đời của con người. Và cứ mỗi lần một người thân giã từ cõi thế, thì ước mơ được sống mãi lại càng giầy vò con người dữ dội hơn. Các bậc vua chúa lại càng ước ao được sống lâu để tận hưởng vinh hoa của họ, để hưởng sự phú quí. Nhưng cuộc sống quá vắn vỏi không đáp ứng được nguyện vọng trường sinh của mình. Vì vậy, người ta tìm đủ mọi cách để kéo dài cuộc sống theo ý muốn mà cho đến nay vẫn chưa thành công.
Trong truyền thống Do Thái, sự sống đời đời cũng là mối bận tâm hàng đầu. Người Do thái thời Chúa Giesu cũng khát khao đi tìm liều thuốc trường sinh. Họ cũng long đong lận đận nay đây mai đó để cố tìm cho được liếu thuốc quý này. Cha ông họ từ thời xa xưa cũng đã miệt mài tìm kiếm sự sống đời đời nhưng chưa thấy. Và vì thế họ đã thắc mắc với Chúa Giêsu rằng: "Cha ông chúng tôi đã ăn Manna nhưng rồi cũng đã chết trong sa mạc. Tin Mừng của thánh Máccô 10,17-22 nói về chàng thanh niên nọ rất giàu có nhưng anh vẫn cảm thấy còn thiếu điều gì đó và anh đã mạnh dạn tìm đến với Chúa Giêsu. Khi gặp Ngài, anh hỏi: "Thưa Thầy tôi phải làm gì để được sự sống đời đời". Chúa Giêsu đã cho anh biết: "muốn có sự sống đời đời, hãy về bán tất cả những gì anh có rồi đi theo Ngài". Anh đã không thực hiện điều đó, vì anh ta quá giàu, không muốn phải xa rời của cải.
Quả thật, không thể có sự sống đời ở ngoài Thiên Chúa. Nơi bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu đã khẳng định rằng: "Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ! (. . . ) Tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết".
Đây là niềm an ủi rất lớn cho chúng ta những người tin vào Đức Kitô, và cách riêng là niềm an ủi cho gia đình ông Giuse. Chính Đức Kitô đã mang lại cho chúng ta niềm hy vọng; đó là được sống đời đời với Ngài nếu biết tin vào Ngài. Và như thế, sự chết không phải là sự chết đơn thuần, sự chết không phải là con đường cụt, không lối thoát. Thiên Chúa không dựng nên chúng ta một cách vô ích, Người không dựng nên chúng ta để rồi biến chúng ta ra hư vô.
Ông Giuse đã từ biệt mọi người. Chỉ còn vài giờ nữa thôi, chúng ta sẽ không còn thấy được thân xác của ông nữa. Trước con mắt người đời, kể như mọi sự ra như không. Nhưng với niềm tin, thì ông Giuse vẫn đang hiện diện. Và Tin Mừng hôm nay mang lại niềm an ủi cho thân nhân, cho gia đình, những người còn đang sống. Không biết đã có khi nào ông Giuse suy niệm
Ông đã chuẩn bị cho ngày trở về với Chúa hôm nay cả một quá trình sống đức tin. Tin vào lời của Chúa và sống theo Lời của Ngài. Ông đã chuẩn bị cho ngày trở về với Chúa hôm nay bằng việc đón nhận các bí tích. Hơn một năm nay tôi biết ông, sáng thứ sáu đầu tháng nào chúng tôi đưa Mình Thánh đến cho ông, ông cũng luôn chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ có sáng thứ cuối cùng, tức là tuần trước là ông phải năm để rước Mình Thánh.
Tin tưởng vào lời hứa của Chúa Giesu, hôm nay ông Giuse sẽ được Ngài tiếp nhận. Vì tất cả những kẻ Chúa Cha đã ban cho Ngài, Ngài sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết".
Thiên Chúa là Đấng rất nhân từ thương xót nhưng cũng rất mực công minh. Thưởng công cho người lành và ra hình phạt cho kẻ tội lỗi. Thương tiếc ông Giuse, chúng ta hãy thêm lời cầu nguyện cho ông, chúng ta dâng những hy sinh cho ông. Xin Chúa nhân từ lượng thứ những thiếu sót của ông khi còn tại thế, để ông sớm được hưởng nhan thánh Chúa.

MỌI SỰ ĐÃ HOÀN TẤT
Ga 19,28-30

Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh Gioan
8Khi ấy, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói: "Tôi khát! " 29 Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. 30 Nhắp xong, Đức Giê-su nói: "Thế là đã hoàn tất! " Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.
Đó là lời Chúa.

Văn thiên Trường có câu:
Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh
(có nghĩa là)
Con người từ cổ ai không chết
Để lại lòng son rạng sử xanh.

Kính thưa…
Đã là người ai cũng phải chết, vì có thời sinh thì cũng có thời tử, có hồi mở thì cũng có hồi kết. Kết thúc này là tất yếu vì thân xác vật chất không đi ra ngoài định luật hữu sinh tất hữu tử. Tuy nhiên, có nhiều cách kết thúc cuộc đời. Có những kết thúc như đứt gánh giữa đường. Có những mùa xuân chấm dứt chưa tròn tuổi. Có những cuộc ra đi bất đắc dĩ nhưng cũng có những kết thúc được tròn đầy, đúng thời đúng điểm, như hoa quả chín vàng đến độ.
Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy: Đức Giêsu đã kết thúc cuộc đời dương thế của Người một cách tốt đẹp. Lời cuối cùng Ngài thốt ra trên thập giá: “Mọi sự đã hoàn tất” là một lời loan báo sứ mạng thành công. Đức Giêsu xuống trần để thực hiện thánh ý Chúa Cha trong việc cứu nhân độ thế. Trọn cuộc đời Ngài hiến mình vâng phục thánh ý Chúa Cha vì tình yêu thương nhân loại. Ngài đã vâng phục Chúa Cha cho đến chết và chết trên thập giá. Ngài đã vượt qua tất cả mọi khó khăn mọi thử thách; ngài đã vượt qua cái chết đau thương tủi nhục để đi đến cùng lý tưởng của mình. Giây phút Ngài trút hơi thở cuối cùng là giây phút chiến thắng. Đức Giêsu hoàn chiến thắng sự chết. Đức Giêsu hoàn thành sứ mạng và yên tâm ra đi, ra đi để trở về cùng Thiên Chúa Cha.
Thày Gioan Baotixita, người đang hiện diện giữa cộng đoàn để dâng lời tạ ơn Chúa với những thánh lễ cuối cùng nơi thánh đường này. Rồi ngày mai thày sẽ từ biệt chúng ta, từ biệt cộng đoàn tu viện, từ biệt cộng đoàn giáo xứ thân yêu để ra đi. Đây là cuộc chia ly thật đau thương. Nhưng nhìn lại cuộc đời của thày chúng ta dám chắc rằng hôm nay thày cũng có thể mượn lời của Chúa Giêsu mà nói “Mọi sự đã hoàn tất”. Thày Gioan Baotixita đã hoàn tất sứ mạng đời mình, thày đã hoàn tất sứ mạng đời mình với tuổi đời 84, ngót một thế kỷ. Cuộc đời dương thế của thày thật tròn đầy. Người đời có câu "Thất thập cổ lai hy", từ cổ tới kim sống tới 70 tuổi đã là hiếm. Nhưng Thày đã vượt qua ngưỡng 70 này thật xa. Thày đã hoàn tất sứ mạng đời mình với cuộc hành trình dài, dài về không gian và dài về thời gian. Sinh bắc tử nam, sinh vào đầu thế kỷ 20 tại Hưng Yên Bắc Việt và tử vào đầu thế kỷ 21 tại TPHCM. Thày đã hoàn tất sứ mạng đời mình với việc bổn phận của một người tu sĩ Nhà Chúa. Có lẽ khá nhiều người đang hiện nơi đây đã nhìn thấy hình ảnh của thầy, một con người cần mẫn trong công việc, một con người luôn cố gắng hết mình để chu toàn ơn gọi theo tinh thần của Tin Mừng, mặc dù sức khỏe của thày không được như ý.  
Hôm nay, Thày Gioan Baotixita đã hoàn tất sứ mạng của Thày một cách tốt đẹp. Chúng ta cùng cảm tạ Chúa với thày, vì Chúa đã cho thày được sống trọn kiếp người với tuổi đời thật mãn nguyện, non một thế kỷ. Tuy nhiên, là con người, với bản tính yếu đuối, chắc hẳn thày cũng có những lỗi lầm những thiếu sót khi còn tại thế. Chúng ta cầu nguyện thật nhiều cho thày; đồng thời dâng những hy sinh cho thày. Xin Chúa thương hoàn tất nơi thày những gì mà lẽ ra thày đã phải hoàn tất nhưng kịp chưa hoàn tất. Amen.


THÂN  PHẬN  CON  NGƯỜI
Tin Mừng Chúa Giêsu Kito theo thánh mt
Dụ ngôn mười trinh nữ
"Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn của mình ra đón chú rể. (2) trong mười cô đó, thì có năm cô dại và năm cô khôn. (3) Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo. (4) Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo. (5) Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả. (6) Nửa đêm, có tiếng la lên: "Kìa chú rể, ra đón đi!" (7) Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn. (8) Các cô dại nói với các cô khôn rằng: "Xin các chị cho chúng em chút dầu của các chị, vì đèn của chúng em tắt mất rồi!" (9) Các cô khôn đáp: "Sợ không đủ cho chúng em và các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn". (10) Ðang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại. (11) Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: "Thưa Ngài, thưa Ngài! mở cửa cho chúng tôi với!" (12) Nhưng Người đáp: "Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô!" (13) Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.
Đó là lời Chúa
Nhân chuyến tham quan con tàu buôn lớn, một nghà doanh nghiệp hỏi người thủy thủ :
-          Ông của anh làm nghề gì và chết ở đâu ?
Người thủy thủ thưa :
-          Ông của tôi làm nghề thủy thủ và chết vì đi biển.
Nhà doanh nghiệp lại hỏi :
-          Vậy cha của anh làm nghề gì và chết ở đâu ?
Người thủy thủ thưa :
-          Cha tôi cũng làm nghề thủy thủ và cũng chết vì đi biển.
Nhà doanh nghiệp bỡ ngỡ hỏi :
-          Thế mà anh dám làm nghề thủy thủ, và hằng ngày đi biển sao ?
Người thủy thủ hỏi lại nhà doanh nghiệp :
-          Xin hỏi : Ông của ngài làm nghề gì và chết ở đâu ?
Nhà doanh nghiệp trả lời :
-          Ông tôi làm doanh nghiệp và chết trên giường.
Người thủy thủ lại hỏi :
-          Vậy cha của ngài làm nghề gì và chết ở đâu ?
Nhà doanh nghiệp trả lời :
-          Cha tôi cũng làm doanh nghiệp và chết ở giường.
Người thủy thủ tỏ vẻ bỡ ngỡ và hỏi :
-          Thế mà ông dám làm nghề kinh doanh, và mỗi đêm dám ngủ trên giường sao ?
Câu truyện trên đây nhắc chúng ta rằng: mọi người sang, hèn, giầu, nghèo, giỏi dốt, ở bất cứ nơi đâu, làm bất cứ nghề gì, thì rồi cũng có ngày phải bỏ cõi đời này để trở về thế giới bên kia. Mọi người đều phải chết, chỉ có một điều là chúng ta phải có thái độ nào trước cái chết.
Chúa Giêsu đã nhiều lần nhắc nhở chúng ta về sự chết, về việc Chúa đến bất ngờ vào lúc ta không ngờ, vào giờ ta không biết. Để chỉ cho chúng ta biết phải chuẩn bị cho giờ chết thế nào, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đưa ra dụ ngôn mười trinh nữ đi đón chàng rể.Tất cả các cô đều mang đèn và dầu nhưng chỉ có năm cô mang dầu dự trữ còn năm cô thì không. Năm cô mang đèn và có dầu dự trữ được gọi là năm trinh nữ khôn ngoan, còn năm cô mang đèn mà không có dầu dự trữ được gọi là năm cô khờ dại. Vì chàng rể đến chậm nên chỉ những cô mang dầu dự trữ còn đèn cháy sáng do đó họ được cùng chàng rể vào dự tiệc cưới còn năm cô kia thì không. Qua dụ ngôn này, Chúa Giêsu muốn chỉ cho chúng ta thái phải có trước sự chết, đó là thái độ của 5 cô trinh nữ khôn ngoan, thái độ của 5 trinh nữ khôn ngoan là thái độ sống tỉnh thức, thái độ của 5 trinh nữ khôn ngoan là thái độ sống sẵn sàng.
Cuộc đời kitô hữu chẳng khác nào như một cuộc nghinh đón chàng rể. Chàng rể đây chính là Đức Kitô, vị thẩm phán. Chàng rể sẽ “đến chậm”, nghĩa là đến vào lúc người ta không ngờ. Rồi khi chàng rể đến, chàng sẽ “đóng cửa lại”. Điều này có nghĩa là : người ta chỉ chết một lần, không có cơ hội làm lại cuộc đời nếu đã không có sự chuẩn bị, như 5 cô trinh nữ khôn ngoan. Nếu không sẵn sàng, không tỉnh thức người ta sẽ không có cơ hội được về dự tiệc cưới, được vào Nước Trời. Chỉ những người tỉnh thức mới được vào nước trời. Tỉnh thức là không ngừng làm việc. Ngọn đèn đức tin chỉ chiếu sáng khi được nuôi dưỡng bằng việc lành phúc đức.
Nếu thế, Bà Maria đang hiện diện với chúng ta trong thánh lễ này là một linh hồn tỉnh thức. Bà đã tỉnh thức trong suốt tám mươi hai năm cuộc đời làm người và làm con Chúa. Bà đã tỉnh thức trong việc chuyên chăm xây dựng tổ ấm gia đình lo cho hạnh phúc của con cái cháu chắt. Bà đã tỉnh thức trong việc xây dựng cho giáo xứ bằng lời cầu nguyện bằng việc lành phúc đức và bằng những đóng góp của cải vật chất. Với sự chuẩn bị thật chu đáo của bà Maria về việc lãnh các bí tích chúng ta hy vọng rằng hôm nay, bà sẽ được thanh thản bước vào nhà Chúa. Với ngọn đèn tỉnh thức của bà Maria qua những việc lành khi bà còn sống chắc chắn rằng hôm nay Chúa sẽ nghênh đón bà vào dự tiệc vui muôn đời.
Hôm nay, chúng ta cùng cầu nguyện cho bà, và cùng dâng lời tạ ơn Chúa với bà, nhưng đây cũng là dịp nhắc nhở chúng ta, hãy nhìn vào ngọn đèn của chính mình. Là Kitô hữu, mỗi người chúng ta đã có một cây đèn đức tin. Chỉ có điều là đèn của chúng ta có luôn cháy sáng hay không? Nếu chúng ta ơ hờ với đời sống đạo là đèn đức tin của chúng ta đang tàn lụi. Nếu chúng ta dửng dưng với việc lãnh các bí tích như hòa giải và thánh thể là đèn đức tin của chúng ta đang khô dầu. Nếu chúng ta không chuyên chăm cầu nguyện, không thi hành việc bác ái là đèn đức tin của chúng ta đang tắt ngúm.
Chăm sóc cho đèn đức tin luôn cháy sáng đó là bổn phận của mỗi người chúng ta phải làm hằng ngày. Phải không ngừng thi hành bác ái. Phải chuyên chăm cầu nguyện. Phải canh tân và biến đổi đời sống để khi đến lượt chúng ta tới Đức Kitô, Ngài sẽ ân cần tiếp đón chúng ta.
Lạy Chúa xin thương nhận linh hồn Maria vào nước trời. Amen.


CHUẨN BỊ GIỜ CHẾT
Không ai biết chết là gì. Vì không ai có kinh nghiệm về cái chết mà còn sống trên đời, mặc dù cái chết là một phần của sự sống. Con người có sinh có tử. Đó là luật của Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa đã an bài. Tuy nhiên, không ai có thể biết được mình chết vào lúc nào và ở đâu? Ý Chúa khôn ngoan vô cùng không muốn cho ta biết trước cái chết là để mưu ích cho ta và cho xã hội. Thật vậy nếu biết trước giờ chết đâu cần phải ăn ngay ở lành làm chi? Và như thế xã hội sẽ đầy dẫy sự ác, đầy dẫy bất công, tàn bạo.
Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã nhiều lần nói về cái chết, về sự sống đời sau. Hôm nay, một lần nữa chúng ta lại được nghe Chúa dạy: Phải chuẩn bị cái chết bằng một cuộc sống tỉnh thức qua dụ ngôn người đầy tớ tỉnh thức.
Ông chủ được nói tới trong dụ ngôn chính là Thiên Chúa. Người đầy tớ là linh hồn mỗi người. Ông chủ đi vắng là thời gian chúng ta sống ở đời này. Khi ông chủ trở về, đó chính là giờ chết của mỗi người chúng ta. Cũng như cuộc trở về đầy bất ngờ của Ông chủ, giờ chết đến không ai biết trước được. Bữa tiệc mà ông chủ thưởng cho đầy tớ trung tín chính là hạnh phúc Thiên Đàng. Kẻ diễm phúc được dự là những người có tâm hồn tỉnh thức.
Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu không định nghĩa cho chúng ta tỉnh thức là gì mà Người chỉ diễn tả tỉnh thức bằng ba việc trong trạng thái động: không ngủ, thắt lưng và cầm đèn cháy sáng.
Không ngủ nói lên tình yêu mến gắn bó nên một với Chúa. Bao lâu chủ chưa về thì chưa thể an tâm đi nghỉ. Nhiều người có kinh nghiệm này, khi gia đình chờ đợi một người thân vắng nhà trở về, người thân chưa về mọi người trong gia đình chưa thể an tâm. Một con người có tâm hồn yêu mến Chúa thì luôn luôn thao thức băn khoăn cho đến khi gặp được Người. Vì Chúa là lẽ sống nên linh hồn không thể sống thiếu Chúa. Vì Chúa là hạnh phúc nên linh hồn chẳng thể an giấc khi chưa gặp Ngài. Vì Chúa là tất cả nên linh hồn sẵn sàng quên bản thân mình vì Chúa.
Thắt lưng nói lên thái độ phục vụ quên mình, người Do thái mặc áo choàng dài bên ngoài và áo lót bên trong. Vì thế, khi phục vụ họ phải cởi bỏ áo ngoài và thắt lưng cho áo trong nên gọn gàng. Như chúng ta đã thấy trong bữa tiệc ly, Chúa Giêsu cởi áo ngoài lấy khăn thắt lưng để có thể đi rửa chân cho các Tông Đồ. Tấm áo tượng trưng cho danh dự. Khi người ta cởi bỏ áo ngoài cũng có nghĩa là cởi bỏ cái tôi, cởi bỏ tự ái, từ bỏ tiện nghi của mình để phục vụ người khác. Như thế thắt lưng là từ bỏ chính mình vì Chúa. Thắt lưng là vui lòng hủy mình ra không để Chúa hoàn toàn chiếm đoạt và Dâng hiến trọn vẹn bản thân để Chúa sử dụng.
Thắp đèn nói lên tính lo xa hay là sự chuẩn bị chu đáo. Vì chủ trở về lúc đêm khuya, nên tôi tớ cần có sẵn đèn để soi đường. Vì chủ trở về bất thình lình, nên tôi tớ cần có sẵn đèn đầy dầu để đèn không bị tắt. Thắp đèn là đem hết khả năng phục vụ Chúa. Tìm mọi cách để phục vụ cho thật tốt đẹp. Dâng hiến tất cả để Chúa được tôn vinh.
Như thế, tỉnh thức nói lên lòng yêu mến Chúa thiết tha, sẵn sàng làm mọi việc vì Chúa, sẵn sàng quên mình vì Chúa.
Bà Maria đang cùng với cộng đoàn chúng ta dâng thánh lễ tạ ơn và cầu nguyện cho bà hôm nay là một linh hồn tỉnh thức, vì tỉnh thức bà đã trung thành với Chúa, với Giáo Hội suốt 79 năm nơi dương thế, làm người và làm con Chúa. Cuộc đời có những lúc thuận buồm xuôi gió có những lúc vất vả gian nan, có những ngày tháng phải bôn ba vì cuộc sống nhưng bà Maria vẫn trung thành với Chúa và với Giáo Hội.
Vì tỉnh thức bà Maria đã dành tất cả những thời giờ cao quý nhất cho Chúa. Bà đã dành trọn cho Chúa thời giờ, sức lực với hết cả tâm tình. Có thể nói được rằng cuộc đời bà Maria đã sống vì Chúa và sống cho Chúa hơn là sống vì mình.
Vì tỉnh thức bà Maria đã thắt lưng phục vụ Chúa và Giáo Hội đến quên bản thân mình. Nhiệt thành phục vụ Chúa nhiều năm bằng việc chăm lo quán chuyến gia đình để cho chồng phục vụ giáo xứ trong chức vụ làm trùm. Vì tỉnh thức bà Maria đã thắt lưng phục vụ Giáo Hội tại nơi mình sinh sống trong việc tham gia các hội đoàn của giáo xứ, cũng như làm công tác tông đồ giúp cho những vùng sâu vùng xa đang thiếu thốn.
Hôm nay, Chúa gọi bà Maria về giữa lúc bà đang tỉnh thức, đang thắt lưng gọn gàng, đang cầm đèn cháy sáng chờ đợi Chúa. Đúng như Chúa đã dạy trong Tin Mừng, hôm nay Chúa sẽ đặt bà Maria vào bàn tiệc Nước Trời và mời bà thưởng thức hạnh phúc Thiên Đàng.
Thương tiếc bà Maria, một người đã hết mình phục vụ Chúa và tha nhân, chúng ta hãy noi gương bà luôn sống tỉnh thức trong tình yêu mến Chúa thiết tha, trong sự hy sinh quên mình phục vụ Chúa và Giáo Hội, biết dâng cho Chúa tất cả tất những gì cao quý nhất trong cuộc đời của chúng ta. Đó là cách chúng ta chuẩn bị tốt nhất cho chuyến ra đi của chúng ta. Tất cả chúng ta đang quy tụ nơi đây hôm nay, rồi ngày mai chúng ta cũng phải ra đi gặp Chúa như bà hôm nay.
Lạy Chúa xin cho linh hồn Maria được nghỉ yên muôn đời. Amen.