Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

MÙA TỈNH THỨC

MÙA TỈNH THỨC
CN I VỌNG C

Phụng vụ Giáo hội đã bước vào năm mới với khởi đầu là Mùa Vọng.
Từ Chúa Nhật I mùa vọng đến ngày 16.12, Phụng vụ nói lên niềm mong đợi ngày Chúa đến khi kết thúc thời gian. Tám ngày cuối cùng, trực tiếp nói đến ngày Giáng Sinh.
Mùa Vọng âm vang những lời loan báo mời gọi tỉnh thức và hy vọng.

1.      Mùa Vọng - Mùa loan báo.
Mùa vọng là mùa của những lời loan báo. Loan báo Chúa Giêsu sinh ra, loan báo thời gian cứu độ, loan báo ngày trở lại của Chúa Kitô. Những lời loan báo này được công bố rõ ràng trong các bài đọc Sách Thánh ngày Chúa Nhật.

Bài đọc 1, trích trong sách Isaia, đó là những lời tiên tri về Đấng Cứu Thế mà đỉnh cao là Chúa nhật IV, loan báo một trinh nữ sẽ sinh hạ tại Bêlem một Hài Nhi thuộc chi tộc Đavit và Ngài sẽ được gọi là Emmanuel.

Bài Phúc Âm: Chúa nhật I mùa vọng nói lên niềm mong đợi ngày Chúa Kitô trở lại với lời nhắn nhủ : Hãy tỉnh thức; Chúa nhật II, III dành cho Gioan tiền Hô với lời mời gọi : Dọn đường cho Chúa; Chúa nhật IV là Chúa nhật Truyền tin cho Đức Mẹ và Thánh Giuse.

Các bài đọc 2 là các bài Thánh thư Phaolô, Giacôbê, Phêrô, đặc biệt làm cho Mùa Vọng trở thành một mùa loan báo việc Chúa Kitô trở lại lần thứ hai.

2.      Mùa Vọng - Mùa chờ đợi
Mùa Vọng là mùa mong đợi Chúa đến. Từ ngữ “Chúa đến” thường được hiểu bằng bốn cách :
                        - Chúa đến trong lịch sử nhân loại.
                        - Chúa đến trong ngày phán xét chung.
                        - Chúa đến trong giờ chết của mỗi người.
                        - Chúa đến trong ơn thánh hằng ngày.

Chúa đến lần thứ nhất: Chúa đã làm ngườitrong nghèo hèn và đau khổ. Chúa được sinh hạ tại hang đá Belem. Chúa đến thế gian để trao ban Ơn Cứu Độ cho nhân loại. Ngày nay nhân loại đợi chờ và hân hoan kỷ niệm ngày Chúa Giáng Sinh.

Chúa đến lần thứ hai: Chúa Giêsu sẽđến thế gian lần thứ hai để hoàn tất công cuộc cứu độ, gọi là Tận Thế hoặc Cánh Chung. Lần này Chúa đến trong vinh quang với tư thế là Vua Thẩm phán để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Không ai biết được ngày đó sẽ xẩy ra khi nào. Chỉ biết chờ đợi trong hy vọng.

Một lần nữa nhiều người lại bàn cãi về ngày tận thế, lần này thì thời điểm sẽ là ngày 21 tháng 12 năm 2012…

Sự ồn ào về ngày tận thế đã không khỏi vang đến tai Đức Giáo Hoàng. Ngày 18/11 vừa qua, Ngài đã lên tiếng kêu gọi chúng ta nên dừng lại "sự tò mò về thời điểm và các lời dự báo" mà nên "suy ngẫm một cách sâu sắc hơn và đúng nghiã hơn".

Đề cập đến đoạn Phúc âm mô tả "bầu trời trở nên âm u" và "các vì sao rơi rụng từ trời xuống", Đức Giáo Hoàng cho biết Chúa Giêsu đã không mô tả "ngày tận thế" theo như cách chúng ta nghĩ là một "lời tiên tri", mà thực ra là Chúa muốn giải thoát vĩnh viễn các môn đệ khỏi những đồn đoán về thời điểm thế giới sẽ bị tận diệt. Chúa "muốn cho chúng ta một chiếc chìa khóa để suy ngẫm sâu sắc hơn, đúng nghĩa hơn, và chỉ cho chúng ta con đường phải đi để bước vào cuộc sống vĩnh cửu". (x.Vietcatholic.org,ngày 11/23/2012).

Chúa đến giữa hai lần:  Chúa đến với từng người. Đó là giờ chết. Không ai biết được Chúa gọi mình lúc nào và ở đâu. Không ai có thể chọn cho mình ngày giờ ra đi.Lần giữa này là lần thật quan trọng với từng người.

Chúa đến trong ơn thánh: Hàng ngày Chúa đến với ta trong ơn thánh qua các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể. 

Mùa Vọng chính là mùa sốt sắng và hân hoan mong đợi Chúa đến.

3.      Mùa Vọng - Mùa tỉnh thức
Chúa Giêsu nói đến tư thế của người tỉnh thức là luôn: “đứng thẳng và ngẩng đầu lên”. Chúa cũng nói đến thái độ sống của người tỉnh thức là không để “ lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời”, không quá mê mẩn những đam mê hưởng thụ, không quá mê say danh lợi thú.

-          Đứng thẳng: đây là động thái hiên ngang dũng cảm vượt trên mọi đam mê tội lỗi. Đứng thẳng mới khỏi sa chước cám dỗ và những lôi cuốn mời mọc hấp dẫn trong cuộc đời.

-          Ngẩng đầu lên: đây là động thái hướng thượng, vươn mình lên tới những giá trị cao cả.

Chúng ta sống cuộc đời hiện tại trong tinh thần tỉnh thức. Tại các ngã ba ngã tư của đường phố đều có đèn đỏ đèn xanh rõ ràng, nhắc hướng cần đi vào và cấm vượt ranh giới. Trong lương tâm, chúng ta không thấy rõ hệ thống đèn đỏ đèn xanh. Mình phải tự phán đoán, chọn lựa. Không tỉnh thức là đôi khi mình tự cho phép mình vượt đèn đỏ vô hình, và cũng không đi theo hướng đèn xanh chỉ dẫn. Vài lần thấy quen. Rồi thấy xung quanh vô số người cũng làm như vậy. Thế là thành thói quen phạm lỗi trên hành trình cuộc đời.

Không bao giờ được quên ngày Chúa đến trong thời gian kết thúc của thế giới và đến trong ngày cuối cùng của đời ta. Tích cực dùng thời gian hiện tại để chuẩn bị cho tương lai vĩnh cữu của mình.

Mùa Vọng là mùa mong đợi Chúa đến. Chúa đến rất bất ngờ và rất âm thầm. Muốn gặp được Chúa, chúng ta phải tỉnh thức.

Chúa Giêsu đưa ra hai dụ ngôn minh hoạ bài học tỉnh thức.

a.      Dụ ngôn người đầy tớ đợi chủ về:
Tỉnh thức như người đầy tớ đợi chủ đi ăn cưới không biết về lúc nào. Thái độ tỉnh thức là “thắt lưng cho gọn” và “thắp đèn cho sẵn”. Luôn sẵn sàng để khi chủ về thì mở cửa và ân cần phục vụ. Như thế, tỉnh thức đi kèm với sẵn sàng và nhanh nhẹn. Tỉnh thức để “đợi chủ về”. Người Kitô hữu chờ đợi Chúa đến trong vinh quang ngày quang lâm, chờ đợi Chúa đến trong giờ sau hết đời mình. Vì thế, người Kitô hữu sống cuộc đời hiện tại một cách rất nghiêm chỉnh, họ cố gắng làm phận sự ở đời một cách hết sức tích cực vì biết rằng đó là Thánh ý của Chúa và vì biết rằng hạnh phúc đời đời của mình đang được chuẩn bị ngay bây giờ. 

b.      Dụ ngôn người quản gia trung thành.
Quản gia chỉ là quản lý mà “ ông chủ đặt lên coi sóc gia nhân, cấp phát thóc gạo đúng giờ đúng lúc”. Mỗi người chúng ta là người quản lý của Thiên Chúa. Cần phải trung thành trong nhiệm vụ được giao. Sự sống, tài năng, trí thông minh, sức khoẻ, sắc đẹp…tất cả đều là do Chúa ban tặng. Những gì mà ta có đều là của Chúa. Người quản lý khôn ngoan phải biết nhìn xa, làm sao cho sự sống, trí tuệ, tài năng… giúp ta hướng tới những giá trị vĩnh cửu.

Tại Thụy sĩ, có một vườn hoa tuyệt đẹp, đủ loại hoa, đủ màu sắc. Nằm giữa vườn là một tòa nhà tráng lệ. Nhìn vườn hoa với cảnh phối trí, cắt tỉa, uốn nắn… ai cũng phải công nhận đã có một sự chăm sóc kỹ lưỡng, kèm theo một óc thẩm mỹ hiếm có của người chủ vườn. Một du khách đi qua đây, thoáng nhìn ông đã thấy như say mê. Giữa lúc đó, người làm vườn bước ra. Chủ khách chào hỏi lẫn nhau. Rồi từ chuyện hoa cỏ, cách chăm bón, trồng tỉa, sự phối hợp màu sắc… câu chuyện đi đến chỗ thân tình.

Du khách hỏi: “Xin lỗi cụ, cụ ở đây được bao lâu rồi?”- “Khoảng 40 năm rồi” – “Tôi đoán, có lẽ ông chủ của cụ rất sành về nghề cảnh, chắc giờ này ông có nhà?” – “Ông ta không ở đây, thỉnh thoảng mới ghé qua đây thôi” – “Ông có thư từ gì với cụ không?” – “Không, ông ta bận lắm” – “Ông không về cũng không thư từ, thì ai trả lương cho cụ?” – “Hàng tháng tôi chỉ nhận được ngân phiếu từ ông ta để chi phí mọi sự cho khu vườn này” – “Thế tội gì cụ phải chăm sóc kỹ lưỡng thế này, ông chủ có mấy khi đến thưởng ngoạn đâu?” – “Tôi thì lại không nghĩ thế, mình là một gia nhân được chủ tín nhiệm trao phó việc bảo quản khu vườn này, mình phải tận tụy chứ lúc nào ông về cũng được, ông sẽ hài lòng với công việc của tôi. Hơn nữa, khi làm đẹp khu vườn cho chủ, chính tôi cũng được thưởng ngoạn cảnh đẹp do chính tay mình làm nên”.

Người gia nhân trên đây thật đáng ca tụng. Ông làm việc không vì sợ nhưng vì yêu, làm việc với một tinh thần trách nhiệm. Ông coi việc của chủ như việc của mình nên làm việc hết tấm lòng. Ông thực là một gia nhân tốt, một quản lý trung thành.

Tỉnh thức là thái độ của một gia nhân trung thành. Tỉnh thức và đợi chờ với niềm hy vọng là chủ sẽ trở về. 

Tỉnh thức là tâm trạng của một con người luôn bình an, thư thái. Thái độ sống này giúp người Kitô hữu luôn làm cho mọi công việc hàng ngày trở thành lời nguyện tạ ơn chân thành. 

Người tỉnh thức là người luôn cố gắng và nhiệt thành, biết thực thi những gì là chân thật, ngay chính và đáng quý chuộng.

Người tỉnh thức sống ở đời này nhưng tâm hồn đã hướng về những giá trị tinh thần vĩnh cửu đời sau. Thời gian hiện tại là thời gian quyết định đối với số phận đời đời của con người. Mỗi giây phút qua đi là không bao giờ trở lại. Thời giờ Chúa cho ta sống ở trần gian là vô cùng quý báu, đây là lúc gieo mầm cho đời vĩnh cữu. 

Ngày Chúa đến sẽ khủng khiếp hoặc vui mừng là tùy cách sống hiện tại của mỗi người. Mọi hành động, mọi tư tưởng đều được phơi bày ra trước ánh sáng của công lý, không ai có thể che dấu một chi tiết nào.

Ngày Chúa đến trong vinh quang để xét xử muôn dân sẽ là ngày cứu độ cho những ai tỉnh thức và chuẩn bị sẵn sàng, nhưng sẽ là ngày kinh hoàng cho những ai đang mê ngủ trong đam mê tội lỗi.

Xin Chúa cho chúng con như ngọn đèn chầu bên Nhà Tạm, thức luôn và sáng luôn trước nhan Chúa. Amen

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2012

chị Oanh k4 03-10-2011


Tin Mừng Ga. 14.
     Bấy giờ Chúa Giêsu nói cùng các môn đệ rằng: (1) Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. (2) Trong nhà Cha của Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. (3) Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy sẽ trở lại và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. (4) Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi". (5) Ông Tôma nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?" (6) Ðức Giêsu đáp: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.  Đó là lời Chúa.
             Kính thưa cộng đoàn
         Con người là một con vật có lý trí, vì có lý trí nên con người biết truy vấn. Vì có lý trí nên con người không ngừng tự đặt hỏi về sự hiện hữu của chính mình về nguồn gốc của mình và về cứu cánh của mình với rất nhiều  vấn nạn. Tôi từ đâu mà đến, tôi sống ở trần gian để làm gì, và chết rồi tôi sẽ đi đâu? Những câu hỏi trên từng ám ảnh biết bao nhà hiền triết qua bao thời đại, chứ không riêng gì mỗi người chúng ta hôm nay. Muôn thưở không có câu trả lời thỏa đáng nếu không có niềm tin. Có lẽ tâm trạng của các tông đồ khi theo Chúa Giêsu cũng băn khoăn, cũng lo lắng, cũng trăn trở về kiếp nhân sinh này.
Bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, là lời trấn an của Chúa Giêsu cho các tông đồ: Đừng sợ, đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha của Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.(3) Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy sẽ trở lại và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.
Dù là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã đến sống kiếp người như chúng ta, một kiếp người với muôn vàn khổ cực, với muôn vàn đau thương. Ngài rất hiểu và cảm thông với con người, với những lo âu, những mối bận tâm của con người. Đói thì lo có miếng ăn. Đủ ăn thì lo có những phương tiện để làm giàu. Nhiều tiền nhiều của rồi thì lo hưởng thụ. Khi được hưởng thụ rồi thì lại lo kéo dài cuộc sống, muốn được trường thọ, muốn được bất tử. Đã có những kẻ muốn được trường sinh bất mà làm hao tốn biết bao tiền của, biết bao sinh mạng nhưng rồi cuối cùng nó cũng chết như những con người tầm thường, và để oán ghét cho đời.
Lo lắng về sự hiện hữu, lo lắng về cái chết luôn ám ảnh con người. Nó là kẻ thù làm cản bước con người muốn vươn lên, muốn phát triển, muốn thăng hoa cuộc sống. Nhưng nó cũng người bạn tốt giúp cho con người biết ý thức về giới hạn của mình. Vì thương con người Chúa Giêsu đến để dạy cho con người cách sống như thế nào để tránh được những khắc khoải, những âu lo. Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.
Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Bởi vì, khi ra khỏi đời này, Chúa Giêsu đi để dọn chỗ cho các tông đồ. Đây cũng là lời trấn an cho chúng ta hôm nay, đặc biệt cho tang gia của chi Maria Vũ Thị Kim Oanh đang hiện diện với chúng ta trong thánh lễ này.
Hôm nay, Chúa gọi chị về với Chúa. Với tuổi đời xấp xỉ năm chục, hẳn chị Kim Oanh cũng đã có những khắc khoải những lo âu với cuộc đời. Chắc hẳn chị cũng đã có những khắc khoải về sự sống đời sau. Và chị  cũng trông mong cho ngày hôm nay, ngày được Chúa tiếp nhận chị. Ngày hôm nay chị sẽ trình diện lên Chúa với mớ hành trang vào đời của chị.
Chắc hẳn khá nhiều người ở đây đã có lần được nghe lời một bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: Sống trên đời cần có một tấm lòng để làm gì? Để gió cuốn đi. Hôm nay chị Maria Vũ Thị Kim Oanh sẽ mang theo được những gì để trình diện Chúa? Phải chăng là tấm lòng. Tấm lòng của chị đối với gia đình, đối với thân nhân, ân nhân của chị. Tấm lòng của chị đối với mái trường thân yêu mà chị đã gắn bó cả đời. Tấm lòng của chị đối Thiên Chúa, Đấng tạo hóa đã tác sinh nên chị.
Những gì chị Maria cất giấu thì hôm nay đã mất. Những chị mua sắm thì hôm nay người khác được hưởng dùng. Chỉ có những gì chị đã cho đi thì nay chị sẽ được nhận lại. Những gì chị cho đi đó là lòng hiếu kính cha mẹ, tình thương với anh chị em, với bà con khu phố thân thương. Những gì chị cho đi đó là kiến thức, là tình thầy tình trò cho các em học sinh. Những gì chị cho đi đó là tinh yêu nghề nghiệp, niềm mong ước làm đẹp mãi cho đời. Những gì chị cho đi đó là lòng yêu mến Đấng đã tác sinh nên chị qua những lời kinh, qua những giờ lễ phụng sự Chúa, và qua những việc thực thi bác ái.
Hôm nay, chi cất bước theo tiếng gọi thiêng liêng về với Chúa, thân xác chị sẽ xa chúng ta nhưng tâm hồn chị vẫn gần bên chúng ta. Hôm nay chị không còn phải trăn trở băn khoăn với cuộc sống, không còn phải đau đơn với bệnh tật, đối với con mắt của những người có niêm tin thì hôm nay chị được giải thoát, được thảnh thơi bên Chúa. Với niềm tin Kitô giáo, ngày hôm nay chị sẽ được nhận ơn sự sống vĩnh cửu từ bàn tay yêu thương của Chúa, Đấng là Khởi đầu và là cùng đích.
Là thân nhân, ân nhân, bạn bè lối xóm, chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho chị. Những lời cầu nguyện, những hy sinh những việc lành phúc đức của chúng ta sẽ giúp cho người thân của chúng ta được sống trong ân nghĩa Chúa. Xin Chúa vì lòng nhân từ thương xót tha thứ những lỗi lầm, những thiếu sót mà người thân yêu của chúng ta đã trót phạm khi còn sống.
Lạy Chúa Giêsu, nguồn mạch sự sống, Xin ban sự sống vĩnh cửu cho những ai tin tưởng nơi Chúa, và xin cho linh hồn Maria được sớm về sum họp với các thánh trên trời. Amen.

LỄ TẠI NGHĨA TRANG 01-11-2011


LỄ TẠI NGHĨA TRANG
01-11-2011

Thưa quý OBACE,
Khi nói đến Các Thánh chúng ta hay hình dung đó là những con người siêu phàm, khác thường, thậm chí có người còn cho rằng đó là những con người không bình thường, hoặc là những con người đạo đức suốt ngày chỉ biết đọc kinh cầu nguyện. Đàng khác, các tranh ảnh về các thánh thường hay vẽ thêm một vòng hào quang trên đầu các Ngài, khiến cho các ngài trở nên khác thường.

Thực ra, Các Thánh là những con người hết sức bình thường cũng như chúng ta, song họ lại là những con người dám sống một cách phi thường, dám làm những việc bình thường một cách phi thường, dám sống chết cho tình yêu, lý tưởng và sự chọn lựa của mình.

Sách Khải Huyền hôm nay cho thấy một số lượng đông đảo không thể đếm được họ đủ mọi thành phần, thuộc mọi dân tộc, mọi ngôn ngữ mọi quốc gia, mình mặc áo trắng tay cầm cành lá thiên tuế, họ gia nhập vào đoàn rước của Nước trời để tôn vinh chúc tụng Thiên Chúa là Con Chiên, là Chàng Rể, là Đức Vua trời đất. Con số đông đảo ấy là một con số cho thấy, Nước Trời không hề giới hạn hoặc loại trừ ai, trái lại tất cả mọi người đều có thể vào chung hưởng , tất cả họ đều đã trải qua thử thách lớn lao và đã thành công.

Như thế, có thể nói, các Thánh đều là những người đã nếm mùi đau khổ thử thách ở trần gian như chúng ta, song họ giữ được lòng trung thành với Thiên Chúa và kiên trì với giới răn lề luật của Thiên Chúa, với Tám mối Phúc thật.
Tám Mối Phúc Thật chính là kim chỉ nam cho các ngài nên thánh; và đây con đường nên thánh của Kitô hữu chúng ta, là tiêu chuẩn của Nước Trời. Chúng ta vừa được nghe Chúa Giêsu long trọng công bố Tám mối phúc như là một bản Hiến chương của Nước Trời. Phúc Cho những ai có tinh thần nghèo khó vì nước trời là của họ, phúc cho những ai hiền lành, phúc cho những ai biết cảm thông và xót thương, vv. Nếu để tâm lắng nghe, mỗi người sẽ thấy có những mối phúc thích hợp với hoàn cảnh của mình, hoặc chính mình đang được mời gọi sống mối phúc ấy.

Tuy nhiên, lời mời gọi sống các mối phúc dường như thật nghịch lý với lối sống của con người ở mọi nơi mọi thời. Giữa lúc mà người ta mơ ước được giàu có thì Chúa lại chúc phúc cho sự nghèo khó, giửa lúc xã hội đầy giả trá bất công, thì chúng ta được mời gọi sống công chính, giửa lúc mà con người dường như trở nên vô cảm, hững hờ trước nỗi đau của anh chị em, thì Chúa muốn chúng ta biết xót thương người, giữa lúc mà người đời tìm kiếm sự hưởng thụ khoái lạc thì chúng ta được mời gọi sống trong sạch, trong một xã hội đầy bạo lực giết chóc, hận thù, chúng ta được mời gọi xây dựng hòa bình, trong một xã hội còn nhiều bất công, chịu thiệt thòi vì mang danh là Kitô hữu, thì Chúa chúc phúc cho những người bị bách hại và bị vu khống chỉ vì mang danh là mộn đệ của Chúa. Như thế, Các Thánh chính là những người dám sống cái nghịch lý nhưng không vô lý của Tin Mừng này, các Ngài đã sống đến cùng những đòi hỏi của Tám mối Phúc của Chúa và các Ngài đã thành công.
Các Thánh đã thành công và sống trọn vẹn các mối phúc, thì chúng ta hôm nay mừng các Ngài, không chỉ để tôn kính và cầu xin khấn hứa cùng các Ngài, mà còn là nhìn vào tấm gương của các ngài để chúng ta noi theo, vì, cũng như các Thánh, tất cả chúng ta đều được Thiên Chúa yêu thương và chuẩn bị hạnh phúc Nước Trời cho chúng ta. Thánh Gioan trong bài đọc hai hôm nay đã diễn tả tình yêu ấy khi nói: Thiên Chúa yêu chúng ta dường nào, đến nỗi cho chúng ta được làm con của Ngài và thực sự chúng ta là con Thiên Chúa, chúng ta cùng được chia sẻ vinh quang của Đức Kitô, Người Con duy nhất của Thiên Chúa, và ai đặt trọn niềm tin tưởng và hy vọng vào Chúa Kitô thì chắc chắn sẽ được hưởng hạnh phúc với Ngài.

Thưa quý OBACE,
Hôm nay, ngày lễ kính các Thánh nam nữ, Giáo Hội mời gọi chúng ta hướng về đoàn ngũ đông đảo các Thánh Nam Nữ thuộc mọi thành phần, mọi dân, mọi nước. Thật là ý nghĩa, khi cộng đoàn giáo xứ chúng ta quy tụ nơi Đất Thánh này để cầu nguyện cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ và bạn bè ân nhân nghĩa thiết của chúng ta. Trong kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng: “Tôi tin phép thông công. Tôi tin xác sống lại”. Hôm nay, chúng ta không những chỉ tuyên xưng mà còn hiện thực hóa lời xác tín này, khi chúng ta cùng dâng lễ kính mừng các thánh đồng thời cầu nguyện cho những người đã qua đời nơi đất thánh này. Hôm nay, chúng ta, những người con của Giáo Hội lữ hành làm nhịp cầu nối kết giữa Giáo Hội đau khổ với Giáo Hội khải hoàn.
Ngày lễ hôm nay là lễ tưởng nhớ, vui mừng hiệp thông với các bậc tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh em, bạn bè, tất cả những người thân của chúng ta đã ra đi trước chúng ta mà chỉ một mình Chúa biết lòng tin của họ (Kinh Tạ Ơn IV) khi chúng ta có thể hy vọng họ được gia nhập vào hàng ngũ Các Thánh trên trời. Giáo Hội vẫn mừng lễ các Thánh trước lễ cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời, các linh hồn đang ở luyện ngục. Luyện ngục dẫu sao chỉ là một thời gian tạm trú. Không ai có hộ khẩu thường trú ở đó cả. Nói cách khác, luyện ngục chỉ là một chuyến đò ngang. Thiên đàng mới là bờ bến. Giáo Hội dành tháng 11 để cầu nguyện cho các linh hồn, dâng thánh lễ, làm việc lành chuyển cầu cho các linh hồn, nói lên mối hiệp thông huyền nhiệm giữa người sống và kẻ chết trong lòng tin. Giáo Hội thâm tín rằng: Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Ơn tha thứ của Chúa cũng là ơn thành hoá, thăng hoa con cái Chúa trở về Nhà Cha, không chỉ được ơn tha thứ mà còn dự tiệc muôn đời.
Con mắt phàm trần chúng ta không thể thấy, nhưng với con mắt đức tin thì chính nơi đây cũng có biết bao vị thánh của gia đình chúng ta đang được hưởng nhan thánh Chúa. Chúng ta xin các thánh phù trợ chúng ta để chúng ta được giữ nghĩa cùng Chúa cho đến trọn đời và xin cho những ân nhân thân nhân của chúng ta còn đang phải thanh luyện thì xin Chúa sớm tha phần phạt cho họ, để họ cũng được sum vầy với các thánh hưởng nhan thánh Chúa. Amen.

01-11-2011 tại nghĩa trang


LỄ CÁC THÁNH
Hôm nay, ngày lễ kính các Thánh nam nữ, Giáo Hội mời gọi chúng ta hướng về đoàn ngũ đông đảo các Thánh Nam Nữ thuộc mọi thành phần, mọi dân, mọi nước. Vì chỉ có 365 ngày trong một năm không thể kính nhớ riêng cho từng vị được nên Giáo Hội mừng lễ chung vào ngày hôm nay. Thật là ý nghĩa, khi cộng đoàn giáo xứ chúng ta quy tụ nơi Đất Thánh này để cầu nguyện cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ và bạn bè ân nhân nghĩa thiết của chúng ta. Trong kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng: “Tôi tin phép thông công. Tôi tin xác sống lại”. Hôm nay, chúng ta không những chỉ tuyên xưng mà còn thực thi lời xác tín này, khi chúng ta cùng dâng thánh lễ kính mừng các thánh đồng thời cầu cho những người đã qua đời nơi đất thánh này. Hôm nay, chúng ta, những người con của Giáo Hội lữ hành làm nhịp cầu nối kết giữa Giáo Hội đau khổ với Giáo Hội khải hoàn.
Lời Chúa trong sách Khải Huyền, tác giả cho chúng ta biết có vô vàn vô số các thánh. Các ngài thuộc mọi dân mọi nước, mọi màu da sắc tộc, mọi tiếng nói khác nhau, đang cùng nhau ngợi khen chúc tụng Thiên Chúa. Các ngài thuộc đủ mọi thành phần, mọi tầng lớp trong xã hội, từ vua quan cho tới người dân cùng đinh của xã hội. Các ngài cũng thuộc đủ mọi thành phần, bề bậc trong Hội Thánh, từ ĐGH cho đến người giáo dân, từ những người đầu râu tóc bạc cho đến những trẻ sơ sinh. Họ là những người từ đau khổ lớn lao mà đến, họ giặt áo và tẩy áo trắng trong máu Con Chiên".

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho chúng ta chìa khóa để nên thánh. Ai có thể nên thánh? Thưa đó là những con người có tinh thần nghèo khó, đó là những con người biết sống hiền lành. Ai có thể nên thánh? Thưa đó là những con người biết cảm thông chia sẻ, biết xót thương những anh chị em túng thiếu, biết ủi an nâng đõ những con người khốn khổ. Ai có thể nên thánh? Thưa đó là những con người sống giữa những cơn thử thách đau thương mà vẫn đặt trọn niềm tin tưởng vào Thiên Chúa. Đó là những con người sống giữa bất công, tranh chấp hận thù, ganh ghét mà họ vẫn kiên nhẫn xây dựng hòa bình, xây dựng tình hiệp thông liên đới với anh chị xung quanh.

Tám mối phúc thật chính là con đường cho mỗi người chúng ta nên thánh. Tám mối phúc khác nhau nhưng tựu là trung hướng chúng ta tới sự thiện trọn hảo. Mỗi người chúng ta có thể tùy chọn một mối phúc hợp với hoàn cảnh của chúng ta, hợp với môi trường sống của chúng ta mà nên thánh ngay ở cuộc sống trần gian này.
Qủa thật có ý nghĩa khi chúng ta cùng nhau cử hành lễ mừng các thánh ngay trên phần mộ của tiền nhân, các ân nhân, thân nhân của chúng ta. Hôm nay, chúng ta không chỉ có tuyên xưng niềm tin trên môi miệng, mà chúng ta còn hiện tại hóa lời tuyên xưng "Các thánh cùng thông công". Hôm nay, chúng ta, những người con của Giáo Hội lữ hành làm nhịp cầu nối kết giữa Giáo Hội đau khổ với Giáo Hội khải hoàn, bằng lời cầu nguyện của chính chúng ta, bằng sự hy cố gắng và với tâm tình hiếu kính khi chúng ta hiện diện nơi đất thánh này.
Mừng kính các thánh hôm nay là dịp để chúng ta xác tín lại niềm tin vào Thiên Chúa và vào mầu nhiệm các thánh cùng thông công. Mừng kính các thánh hôm nay cho chúng ta niềm vui và hy vọng lớn lao, nếu chúng ta không được chung phần với các thánh thì quả thực tất cả những cố gắng, những hy sinh công đức của chúng ta ở đời này sẽ trở nên vô hiệu. Mừng kính các thánh hôm nay là một dịp nhắc cho chúng ta hướng về quê đích thực. Chân chúng ta đạp đất nhưng chúng ta phải hướng lên trời cao.  Và vì thế, dù có gặp những gian lao khổ cực, hay những cảnh éo le ở đời, chúng ta vẫn không thất vọng, không buông xuôi vì tin rằng một ngày kia chúng ta sẽ được hưởng hạnh phúc với các thánh trên trời.

Thưa quý ông bà và anh chị em
Có thể nói gia đình chúng ta ai cũng có thánh. Chính nơi đất thánh này có biết bao người đã được phục sinh và giờ này họ đang cùng với các thánh trên trời ca tụng Thiên Chúa. Mắt trần không thấy nhưng đức tin Kitô giáo xác tín điều này. Vậy thì vai trò của chúng ta hôm nay cũng rất quan trọng. Khi chúng ta hân hoan mừng lễ các thánh ở đây chúng ta làm nhịp cầu nối kết giữa những con người chiến thắng khải hoàn là các thánh với những con người đau khổ đang còn thanh luyện là các linh hồn. Họ có thể là ông bà, là cha mẹ, là vợ chồng hay con cái; cũng có thể họ là các ân nhân, thân nhân của chúng ta.

Nhờ việc hiệp dâng thánh lễ hôm nay, nhờ việc cầu nguyện trong suốt tháng 11 này, nhờ những hy sinh của chúng ta dâng lên Chúa, qua lời cầu bầu của các thánh, xin Chúa thương tha thứ những điều còn thiếu sót cho các linh hồn, để họ được sớm đoàn tụ cùng các thánh mà đồng thanh hát mừng tạ ơn Chúa. Amen.

01-11-2011


HIẾN CHƯƠNG NƯỚC TRỜI
Mt 5,1-12
Hôm nay toàn thể Giáo Hội mừng lễ kính các thánh nam nữ, hiệp nhau nơi đây chúng ta cùng nhau ca tụng những kỳ công mà Thiên Chúa đã thực hiện nơi những người đi trước chúng ta, những người đã đi theo Đức Kitô, chính Ngài đã mở ra cho họ một con đường: “Con đường của sự sống, Con đường của hạnh phúc”, và hôm nay các ngài đang chia sẻ vinh quang đó với chính Đức Giêsu trên Nước Trời. Chúng ta hãy hân hoan vui mừng vì niềm vui hôm nay cũng là niềm vui của mỗi người chúng ta, những người đang sống.
Các thánh là ai? Họ đã làm gì và đã sống như thế nào?
Thánh Gioan cho chúng ta biết các thánh là những người từ đau khổ mà đến. Các ngài đã tẩy áo và giặt trong máu Con Chiên.
bình thường như chúng ta, khi còn sống ở thế gian các ngài cũng có tham sân si, cũng có những lỗi lầm, nhưng các ngài biết cậy dựa vào Chúa và biết quyết tâm làm lại cuộc đời mình mỗi khi lầm lỗi, biết chiến đấu với những cám dỗ để rồi hôm nay các ngài được hưởng phúc với Thiên Chúa.
Các thánh là những con người có họ hàng với chúng ta: đã từng làm vua, làm quan lớn quan nhỏ, làm bác sĩ, làm kỹ sư, làm thấy cô giáo, làm công nhân, nông dân, làm nô lệ. Có những vị là giáo hoàng, giám mục, linh mục hay tu sĩ.v.v... nghĩa là đủ mọi thành phần giai cấp trong xã hội cũng như các chức vị tôn giáo. Đời sống và hoàn cảnh sống của các ngài tuy khác nhau, nhưng các ngài đều có một mục đích sống, đó là phải nên thánh, phải trở nghĩa thiết với Thiên Chúa bằng chính cách sống của mình cũng như làm tròn bổn phận của mình.
Các thánh nam nữ là những con người như chúng ta, nhưng các ngài đã biết thực hiện “hiến chương Nước Trời” tức là sống “Tám Mối Phúc” ngay tại trần gian này: Các ngài đã sống tinh thần khó nghèo vì Nước Trời. Bị vu oan giá họa nhưng các ngài vẫn ăn ở hiền lành. Các ngài đã vui với người vui và thương đến những người sầu khổ, nên được Thiên Chúa ủi an. Các ngài cố gắng sống công chính, giữa một xã hội đầy mưu mô xảo trá. Các ngài luôn giữ tâm hồn trong sạch, nên các ngài được nhìn thấy Thiên Chúa. Các ngài đi đến đâu là đem bình an của Thiên Chúa đến nơi đó, các ngài được gọi là những con người biết kiến tạo hoà bình, nên các ngài được gọi là con Thiên Chúa. Các ngài bị bắt bớ, bị đánh đập, bị tra tấn, bì tù đày vì tin vào Chúa Giêsu, nhưng các ngài vẫn không oán hận.
Mừng kính các thánh hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy noi các ngài để nên thánh như các ngài. Nên thánh như các ngài có nghĩa là hãy đi theo con đường hạnh phúc mà Chúa Giêsu đề ra cho chúng ta. Đó là con đường của những tâm hồn trong sạch, cởi mở với tha nhân đến độ quên chính bản thân mình. Đó là con đường của những con người khi bị loại trừ và bách hại vẫn tiếp tục chúc tụng và yêu thương. Đó là con đường của những con người không ngừng hoạt động để mang lại hòa bình cho người khác, để mọi người biết nhìn nhận tình yêu thương nhau như anh em con một Cha trên trời. Chính Chúa Giêsu đã qua con ấy. Ngài quả thực là mẫu người của hạnh phúc.
Mừng kính các thánh hôm nay, chúng ta biểu dương hành trình sống đã đưa các ngài tới hạnh phúc viên mãn bên Thiên Chúa. Chúng ta cũng mừng kính những thành viên trong chính gia đình của mình, những người bạn bè, thân quen, những người mà chúng ta tin rằng giờ đây đang hưởng kiến tôn nhan Thiên Chúa trên Nước Trời.
Xin Mẹ Maria và các thánh nam nữ cầu bàu cho chúng ta là những người đang trên đường đi về quê trời biết noi gương của các ngài, biết sống thánh thiện bằng cách làm tròn bổn của mình đối với Chúa, làm tròn bổn của mình đối với chính mình và với tha nhân. Xin các ngài cầu bầu cho tất cả chúng ta để chúng ta biết sống cuộc đời thánh thiện và đạt tới Nước Trời là quê hương vĩnh cửu mà chúng ta tiến tới mỗi ngày. Amen.