Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Thánh Giacôbê

Thánh Giacôbê Tông Ðồ

Thánh Giacôbê là anh của Thánh Gioan Thánh Sử. Cả hai được Ðức Giêsu mời gọi khi họ đang trên thuyền đánh cá, làm việc với người cha ở biển Galilê. Trước đó, Ðức Giêsu đã gọi một đôi anh em khác cũng từ một hoàn cảnh tương tự, đó là Phêrô và Anrê. "Ði xa hơn một chút, Người thấy ông Giacôbê, con ông Zêbêđê, và người em là ông Gioan. Hai ông đang vá lưới ở trong thuyền. Người liền gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình là ông Zêbêđê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người" (Máccô 1:19-20).

Thánh Giacôbê là một trong ba người được ưu tiên chứng kiến Chúa Hiển Dung, được thấy con gái ông Giairút sống lại và có mặt trong giờ thống khổ của Ðức Giêsu trong vườn Giệtsimani.

Có hai biến cố trong Phúc Âm diễn tả tính khí của thánh nhân và người em. Thánh Mátthêu kể rằng mẹ của hai ông đến với Ðức Giêsu để xin cho hai ôngï được chỗ ngồi vinh dự trong vương quốc (một bên phải, một bên trái Ðức Giêsu). "Ðức Giê-su bảo: 'Các người không biết các người xin gì. Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?' Họ đáp: 'Thưa được'" (Mt 20:22). Sau đó Ðức Giêsu bảo, quả thật họ sẽ uống chén và chia sẻ sự thanh tẩy của Người trong sự đau khổ và cái chết, nhưng việc ngồi bên phải hay bên trái thì không phải là quyền của Ðức Giêsu -- chỗ đó "được dành cho những người đã được Cha Thầy chuẩn bị" (Mt 20:23b).
Các tông đồ khác phẫn nộ khi thấy tham vọng của Giacôbê và Gioan. Sau đó Ðức Giêsu dạy họ bài học về sự khiêm tốn phục vụ: Mục đích của quyền bính là để phục vụ. Họ không được áp đặt ý muốn của mình trên người khác, hay sai bảo người khác. Ðây là vị thế của chính Ðức Giêsu. Ngài là tôi tớ của tất cả; sự phục vụ được giao phó cho Ngài là tuyệt đối hy sinh tính mạng mình.
Trong một trường hợp khác, Giacôbê và Gioan chứng minh rằng biệt hiệu mà Ðức Giêsu đặt cho họ -- "con của sấm sét"- thì rất thích hợp với họ. Người Samaritanô không đón tiếp Ðức Giêsu vì Người đang trên đường đến Giêrusalem. "Thấy thế, hai môn đệ là ông Giacôbê và ông Gioan nói rằng: 'Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không?' Nhưng Ðức Giê-su quay lại quở mắng các ông..." (Luca 9:54-55).
Hiển nhiên Thánh Giacôbê là vị tông đồ đầu tiên chịu tử đạo. "Vào thời kỳ ấy, vua Hêrôđê ra tay ngược đãi một số người trong Hội Thánh. Vua cho chém đầu ông Giacôbê, anh ông Gioan, và khi thấy việc đó làm vừa lòng người Do-thái, nhà vua lại cho bắt cả ông Phê-rô nữa" (CVTÐ 12:1-3a).
Chúng ta đừng nhầm lẫn Thánh Giacôbê với tác giả của Thư Thánh Giacôbê, hoặc vị lãnh đạo của cộng đồng Giêrusalem.

Lời Bàn

Phương cách mà Phúc Âm đề cập đến các tông đồ là một nhắc nhở tốt đẹp về ý nghĩa của sự thánh thiện. Trong Phúc Âm, chúng ta không thấy đề cập nhiều đến các đức tính của các ngài như những sở hữu cố định mà nhờ đó họ được phần thưởng thiên đàng. Thay vào đó, Phúc Âm nhấn mạnh đến Nước Trời, đến quyền năng rao giảng Tin Mừng mà Thiên Chúa đã ban cho họ. Còn về phần đời sống cá nhân của các ngài, chúng ta thấy Ðức Giêsu đã thanh luyện họ khỏi những hẹp hòi, nhỏ nhen, bất nhất.

Lời Trích

"... Chúa Kitô, trong Người mà sự mặc khải trọn vẹn của Thiên Chúa tối cao được hoàn tất (x. 2 Cor. 1:20; 2:16; 4:6), truyền dạy các tông đồ rao giảng Phúc Âm cho muôn dân, đó là nguồn mạch của mọi chân lý cứu độ và lời luân lý, và vì thế thông ban cho họ ơn sủng của Thiên Chúa... Mệnh lệnh này được trung tín thực hiện bởi các tông đồ, là những người, qua lời giảng, qua gương mẫu, và qua các quy định, đã truyền lại những gì họ nhận được từ miệng Ðức Kitô, bởi sống với Người, và bởi những gì Người làm hoặc những gì các tông đồ học hỏi được qua sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần" (Hiến Chế về Mặc Khải của Thiên Chúa, 7).

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

Kho tàng đích thực


Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp (Mt 13,45).

VIÊN NGỌC NƯỚC TRỜI
Chúa Nhật tuần trước, Chúa Giêsu dùng ba dụ ngôn để dạy các tông đồ. Ba dụ ngôn đó là : dụ ngôn cỏ lùng, dụ ngôn hạt cải và dụ ngôn nắm men. Trong đoạn Tin Mừng của Chúa Nhật 16 hôm nay chúng ta tiếp tục được nghe đọc thêm ba dụ ngôn nữa.
Chúa Giêsu ví Nước Trời như là chuyện kho báu chôn trong ruộng, Nước Trời như là chuyện một thương gia đi tìm ngọc quý, và Nước Trời giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển.
Tuy là ba dụ ngôn với ba hình ảnh khác nhau nhưng tập trung vào một ý tưởng. Ý tưởng đó là Nước Trời thật quý giá. Bởi vì, Nước Trời thật quý giá cho nên khi đã được Chúa tỏ bày cho biết mầu nhiệm Nước Trời thì ta phải cố đạt cho kỳ được mới thôi.
Phản ứng của người nông dân thật khôn ngoan, biết có kho báu trong thửa ruộng mình làm thuê thì lập tức mua cho bằng được. Chấp nhận bán tất cả gia tài để chỉ mua cho được thửa ruộng có kho báu. Đối với người ngoài cuộc thì xem ra người nông dân này có vẻ ngớ ngẩn nhưng đối với người nông dân này thì đây là một cơ hội ngàn năm một thưở, không chớp lấy cơ hội sẽ mất ngay.
Người lái buôn tình cờ gặp được viên ngọc quý, biết nó có giá trị lớn lao mà nhiều của quý khác không thể đánh đổi được; ông phải tìm cách mua cho bằng được. nếu không mua nhanh là sẽ mất, hoặc là người bán sẽ phát hiện ra ngọc quý mà giữ lại không bán, hoặc là thương khác bắt gặp họ sẽ mua mất.
Khi đưa ra các dụ ngôn để nói về Nước Trời trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn dạy cho các tông đồ rằng: một khi đã hiểu biết Nước Trời rồi thì phải gắng công, gắng sức để truy tìm, để chiếm cho bằng được. Nước Trời phải mục đích tối hậu của đời người. Đã là mục đích tối hậu thì tất cả những chuyện khác phải được đặt vào hàng thứ yếu.
Bài học Chúa Giêsu dạy cho các tông đồ xưa cũng chính là bài học cho mỗi người chúng ta hôm nay. Tất cả những gì chúng ta đang có như ruộng nương, nhà cửa, tiền bạc, vợ chồng, con cái… dù là thân thiết với chúng ta, dù là gắn bó với chúng ta; đôi khi chúng ta tưởng như không có nó không thể sống được, không thể tồn tại được, nhưng rồi chúng sẽ qua đi. Và như thế chúng phải là thứ yếu, chúng phải được đặt ở dưới hạnh phúc Nước Trời.
Thế nhưng thử hỏi, trong thực tế chúng ta đã dành cho việc tìm kiếm Nước Trời được bao nhiêu? Nước Trời có phải là mục đích tối hậu đối với chúng ta khi mà chúng ta chỉ dành ra những thời giờ thừa thãi để đọc kinh cầu nguyện? Nước Trời có phải là mục đích tối hậu đối với chúng ta khi mà chúng ta chỉ dành ra những lúc rảnh rỗi để tới nhà thờ, để đi lễ Chúa Nhật? Nước Trời có phải là mục đích tối hậu đối với chúng ta khi mà chúng ta chỉ tới nhà thờ để tìm chỗ sả hơi sau những giờ làm việc vội vàng, sau những cuộc ăn nhậu xả láng? Mỗi tuần 168 giờ đồng hồ chúng ta lo làm việc, lo ăn chơi nghỉ ngơi chỉ có chưa đầy một giờ dự lễ Chúa Nhật để giữ luật mà rất nhiều người còn bớt đầu bớt đuôi; căn me cho tới khi chủ tế ra bàn thờ rồi mới dô và chủ tế chưa chúc lành thì đã tìm cách "dooc lẹ".
Lời Chúa hôm nay xác định lại cho chúng ta giá trị Nước Trời. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở cho chúng ta ý thức sâu sắc hơn trong việc tìm kiếm Nước Trời. Nước Trời là mục đích tối hậu thì chúng ta phải cố gắng tìm kiếm cho bằng được. Nước Trời là mục đích tối hậu thì chúng ta phải dấn thân triệt để, chứ không thể thực hiện mục đích ấy như một việc ngoài giờ, như một việc phụ thuộc hay như một việc có tính cách tiêu khiển. Nước Trời là mục đích tối hậu thì chúng ta phải dám hy sinh tất cả chiếm cho bằng được.
Lạy Chúa, xin ban cho con ơn khôn ngoan để con biết chọn Chúa là nguồn mạch hạnh phúc. Amen.

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

LÚA VÀ CỎ LÙNG

Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt (Mt 13,30).


Lạy Chúa, xin ban cho con nghị lực để con có can đảm sống hết mình cho những gì là chân thực, vì chỉ có sự thật mới giải phóng con người khỏi lầm lạc mà thôi. Amen.

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

ĐƯỢC CẢM HÓA NHỜ TÌNH YÊU

Bà Maria Mácđala đi báo cho các môn đệ: 
"Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà (Ga 20,18).


Thánh nữ Maria Mađalêna
Thánh nữ Maria Mađalêna quê ở Magđala, gần biển hồ Galilêa, một người bị quỷ ám và đã được Chúa Giêsu chữa lành. Thánh nhân đi theo Đức Giêsu làm môn đệ để giúp đỡ Chúa Giêsu và các tông đồ.
Cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu đã tạo nên một cuộc hoán cải sâu rộng và lâu bền nơi thánh nữ Maria Mađalêna. Kể từ đó, thánh nhân luôn sát cánh bên cạnh những người môn đệ thân tín của Chúa Giêsu. Bà chia sẻ với họ những cuộc sống bấp bênh nay đây mai đó. Bà đã theo Chúa Giêsu trong chuyến đi quyết liệt của Người lên Giêrusalem để dự lễ vượt qua. Các phụ nữ đã không được tham dự vào bữa ăn cuối cùng của Chúa Giêsu, nhưng Maria Mađalêna đã có mặt tại phiên xử Người trong dinh Tổng trấn Philato, và kế đó bà đi theo Người trong suốt con đường thập giá, trong đám đông hiếu kỳ và giữa những kẻ thù của Người. Maria Mađalêna là một phụ nữ rất can đảm. Trong khi các tông đồ chạy trốn khi thấy Thầy mình bị đóng đinh, thì Maria Mađalêna đã đứng dưới chân thập giá, để chứng kiến cái chết của Thầy mình. Thánh nhân ở đó cùng với Đức Maria và thánh Gioan, ngài không sợ nguy hiểm, không sợ những đe dọa của kẻ thù.
Tin Mừng theo thánh Gioan hôm nay cho chúng ta thấy, sau khi thân xác Đức Chúa Giêsu được mai táng, Maria Mađalêna đã đến mồ Chúa ngay từ sáng sớm ngày Thứ Nhất trong tuần. Thánh nữ rất đỗi bàng hoàng khi nhìn thấy tảng đá to được lăn ra và ngôi mộ trống rỗng. Bà đã vội chạy đi báo tin cho Phêrô và Gioan: “Họ đã lấy mất xác Thầy và tôi không biết họ đã đặt Người ở đâu!” Phêrô và Gioan liền vội vã chạy tới mồ và nhận thấy mọi sự thật đúng như lời bà đã nói. Rồi Maria Mađalêna ở lại bên mộ sau khi Phêrô và Gioan về nhà. Và bà đã khóc! Bà khóc vì sợ mất xác Thầy mình. Bà đã tìm cách để hỏi xem người ta đã mang xác Chúa đi đâu. Điều đó chứng tỏ rằng, Maria Mađalêna có lòng yêu mến Chúa thật nồng nàn. Lòng yêu mến Chúa nồng nàn của bà đã được tưởng thưởng. Chúa Giêsu đã hiện ra với bà. Bà thật diễm phúc vì là người được thấy Chúa trước tiên khi Người sống lại. Bà cũng là người đầu tiên đem Tin mừng phục sinh đến cho các tông đồ.
Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ thánh nữ Maria Mađalêna là dịp cho chúng ta chiêm ngưỡng một tấm gương sống đạo thật tuyệt vời. Từ một người bị quỷ ám, bà đã hoàn toàn lột xác nhờ được gặp gỡ Chúa Kitô. Từ một người phụ nữ yếu đuối, bà đã trở thành môn đệ thật can đảm của Đức Kitô. Từ một con người tội lỗi nhưng vì yêu Chúa đã khiến bà trở thành người đầu tiên được diễm phúc gặp gỡ Đức Kitô phục sinh.
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết noi gương thánh nữ yêu mến Chúa nông nàn và không ngừng hoán cải để trở nên hoàn thiện, xứng danh là Kitô hữu trong thời đại hôm nay.



Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Mắt anh em thật có phúc vì được thấy, 
tai anh em thật có phúc, vì được nghe (Mt 13,16).


Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chúc phúc cho những ai nghe và thực hành lời Chúa. Chúa còn nhận những ai lắng nghe và thực hành lời Chúa vào gia đình của Chúa. Ước gì chúng con được vào số những người được Chúa chúc phúc. Ước gì chúng con luôn là thành viên của gia đình Chúa để được Chúa yêu thương, chăm sóc và ủi an. Xin giúp chúng con luôn mặc lấy tâm tình đơn sơ ngoan hiền để dễ dàng đón nhận lời giáo huấn của Chúa. Xin dạy bảo chúng con những lời cao quý để chúng con luôn đi trong đường ngay nẻo chính.
Lạy Chúa, xin cho chúng con được lắng nghe tiếng Chúa trong từng biến cố vui buồn của cuộc đời. Xin giúp chúng con biết phó thác đời mình trong sự quan phòng của Chúa. Amen

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

THÁI ĐỘ LẮNG NGHE LỜI CHÚA

Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả (Mt 13,8).

 Lạy Chúa, Chúa luôn kiên nhẫn trong việc gieo vãi ơn thánh và Lời Chúa, Chúa luôn gieo điều tốt, điều có lợi cho chúng con. Chúa mong muốn chúng con được tắm gội trong hồng ân của Chúa. Xin giúp chúng con luôn kiên nhẫn trong việc trau dồi Lời Chúa và đem ra thực hành trong đời sống thường ngày của chúng con.Amen

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Dấu lạ và dấu chỉ

Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, 
ngoài dấu lạ ngôn sứ Giôna (Mt 12,39).

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con đức tin đủ để nhận ra tình thương cao vời của Chúa. Xin cho chúng con lòng trông vậy vững vàng để dầu đứng trước gian nguy chúng con luôn phó thác nơi Chúa. Xin ban cho chúng con lòng mến sắt son để chúng con biết yêu mến Chúa trên hết mọi sự. Amen